Sự bất hiếu ngọt ngào

mother Nguyễn Quang Thiều

Có một sự thật là: tình thương yêu và hy sinh vô bờ của người mẹ cho những đứa con từ khi có loài người đến nay chẳng hề thay đổi, nhưng lòng hiếu thảo của những đứa con đối với mẹ mình càng ngày càng trở thành một nguy cơ trầm trọng.

Hai bộ phim hành động Mỹ nổi tiếng mà tôi xem đi xem lại nhiều lần là Godfather và American Gangster. Và trong cả hai bộ phim đầy cảnh bắn giết này có một câu chuyện luôn luôn làm tôi thực sự xúc động. Đó là tình yêu của hai ông trùm Mafia Mỹ đối với người mẹ của mình. Lòng hiếu thảo là một chiếc thước đo đạo đức có giá trị nhất. Đó cũng là phần nhân tính cuối cùng của con người mà nếu đánh mất thì con người không còn gì để nói nữa. Có lẽ vì ý nghĩa ấy mà những nhà làm phim Hollywood đã cố níu giữ lại cho xã hội một niềm tin cuối cùng về nhân tính con người. Bởi phần nhân tính này với nhiều yếu tố là phần nhân tính khó bị suy đồi nhất.

Những năm gần đây, chúng ta phải đau đớn chứng kiến những chuyện bất hiếu. Và có những chuyện bất hiếu đã trở thành những tội ác man rợ. Đó là những câu chuyện bất hiếu đã được các phương tiện truyền thông đại chúng đưa tin và lên tiếng cảnh báo. Nhưng còn có một phía khác của sự bất hiếu mà chúng ta chưa lên tiếng hoặc chưa ý thức rõ về nó mà có người gọi nó bằng một cái tên "Sự bất hiếu ngọt ngào".

"Sự bất hiếu ngọt ngào" là chỉ những đứa con có đủ điều kiện vật chất để nuôi những người mẹ. Nhưng những đứa con đó không cho mẹ mình được tham gia vào những sinh hoạt tinh thần của gia đình. Sự thật là có những bà mẹ chỉ sống giữa những đứa con như một thực thể sống tự nhiên chứ không phải là một trung tâm của tình cảm. Với lý do công việc và với muôn vàn lý do khác, những đứa con đã để mẹ mình sống cô độc ở một làng quê gần, xa nào đó hoặc ngay trong chính thành phố mà họ đang sinh sống.

Thay cho sự hiện diện của họ trước mẹ mình trong những ngày nghỉ là sự hiện diện của một gói quà và những đồng tiền. Thay cho những lời tâm sự của những đứa con với mẹ mình trong những buổi tối khó ngủ của người già là những người giúp việc được trả lương cao. Với đức hạnh của sự hy sinh vô bờ của mình, những người mẹ lại một lần nữa đã gánh chịu một cuộc sống cô đơn như vậy cho đến khi chết.

Một thời gian chúng ta có nói đến việc những đứa con gửi cha mẹ vào nhà dưỡng lão trong các nước phương Tây hoặc châu Âu. Và có không ít người quan niệm đó là sự trốn tránh trách nhiệm của con cái đối với cha mẹ khi cha mẹ về già. Nhưng sau một thời gian quan sát và có nghiên cứu thực tế ở các nước đó, tôi thấy đó là cách những đứa con tìm cho cha mẹ họ một không gian thích hợp và có ý nghĩa nhất với cha mẹ khi ở tuổi già và đó cũng là một trong những văn hoá sống của các nước đó. Nhất là khi cha mẹ họ có những vấn đề của tuổi tác, sức khoẻ và tâm lý. Nhưng hầu như hàng ngày, họ gọi điện trò chuyện với cha mẹ và hàng tuần, họ vẫn đến thăm cha mẹ trong nhà dưỡng lão. Họ ở lại với cha mẹ có khi cả ngày để trò chuyện và vui chơi cùng cha mẹ.

Có những người mẹ trong những năm cuối đời chỉ mơ một giấc mơ giản dị nhưng thật đau đớn và thương cảm là có một cái Tết được ăn Tết với con cháu mình. "Con bận lắm. Nhiều khách khứa đến làm việc lắm. Mà nhà cửa bỏ đấy trộm nó vào nó khuân hết. Tết con không về được. Bà cần gì thì cứ bảo. Con sắm sửa đầy đủ cho bà". Đấy là những ngôn từ càng ngày càng trở lên quen thuộc của những đứa con nói với mẹ mình trong một ngày cuối năm về thăm mẹ vội vã. Những lý do trên chỉ là sự bao biện cho thói ích kỷ và sự hoang hoá tình thương yêu của những đứa con đối với mẹ mình. Còn vị khách nào quan trọng hơn mẹ mình nữa? Còn của cải nào quí hơn mẹ mình nữa? Và đối với những bà mẹ, tài sản duy nhất có ý nghĩa là những đứa con.

Nhưng những đứa con đó không bao giờ hiểu được người mẹ của chúng không cần bất cứ quyền chức hay tiền bạc chúng đang có mà chỉ cần chúng ngồi xuống bên bà như thuở nhỏ đầy yếu đuối, sợ hãi và tin cậy trong sự che chở của bà hoặc thấy chúng lớn lên làm một người tốt. Nhưng chúng đã xa rời bà mà bà không có cách nào kéo chúng gần lại. Không phải chúng xa rời xa bà bởi không gian và thời gian do điều kiện sống và công việc mà chúng đang xa rời xa sự thiêng liêng của tình mẫu tử. Bà đã và đang mất chúng.

Tôi đã chứng kiến một bà mẹ gần 90 tuổi mắt đã mờ lần mò làm một con gà cúng đêm giao thừa trong khi những đứa con của bà đang quây quần vui vẻ đón giao thừa với gia đình riêng của họ ở thành phố chỉ cách nơi bà ở không quá 30 km. Không có bất cứ lý do gì có thể biện minh cho những đứa con khi bỏ quên mẹ mình trong những ngày đặc biệt và quan trọng như thế.

"Sự bất hiếu ngọt ngào" còn để chỉ những đứa con bỏ quên những người mẹ trong chính ngôi nhà của họ. Nhưng những người mẹ đó không bị bỏ đói mà ngược lại được "nuôi giấu" trong một đời sống vật chất đầy đủ. Trong không ít những ngôi nhà to, đẹp và đầy đủ tiện nghi, những đứa con đã "giấu" mẹ mình mà nhiều lúc chúng ta không làm sao có thể phát hiện ra là trong ngôi nhà đó có một bà mẹ.

Có những người thi thoảng lại đến thăm bạn mình trong suốt mấy năm trời nhưng không bao giờ được gặp bà mẹ của anh ta.  Anh ta đã "giấu" mẹ trong một căn phòng trên tầng 3, tầng 4 gì đó của ngôi nhà. Anh ta dậy sớm đi làm vội vã nhiều lúc không còn kịp leo lên tầng chào mẹ. Trưa thì đương nhiên anh ta không về nhà. Tối anh ta về muộn. Vợ anh ta hoặc người giúp việc đã cho bà mẹ ăn cơm trước với lý do để cụ đi nghỉ sớm kẻo mệt. Anh ta trở về nhà ăn tối cùng vợ con và chuyện trò rồi điện thoại và cuối cùng lăn ra ngủ. Có không ít ngày anh ta hoàn toàn quên mẹ mình đang sống trong cùng ngôi nhà và âm thầm mong nhìn thấy con mình và trò chuyện mấy câu với con.

Càng ngày chúng ta càng được chứng kiến những đứa con khi có khách đến chơi thì khoe hết đồ này vật nọ đắt tiền, thậm trí khoe một con chim cảnh quí hàng ngàn đô la với một giọng nói thật "say đắm" mà chẳng thấy họ khoe một người mẹ vừa ở quê ra chơi hay đang ở đâu đó trong ngôi nhà to, rộng của họ.

Có những người không bao giờ để mẹ ngồi ăn cơm cùng khi vợ chồng anh ta có khách. Có lẽ sự xuất hiện của người mẹ đã già nua không còn phù hợp với những thù tạc, những vui buồn của anh ta nữa chăng. Nhưng anh ta đâu biết rằng, có những đêm khuya bà mẹ không thể ngủ và đầy lo lắng khi nghe tiếng ho của anh ta hay khi vợ chồng anh ta to tiếng. Bà mẹ sống giữa con cháu mà như sống trong một thế giới xa lạ.

Vì thế, có không ít người mẹ đã bỏ về quê sống một mình trong ngôi nhà cũ của mình. Bởi cho dù ở đó bà không được sống với những đứa con của mình thì bà cũng được sống với những gì vốn rất thân thương với bà như con chó, con mèo, cái cây, cái cối. Và thay vào sự chia sẻ, an ủi của những đứa con là sự chia sẻ và an ủi của những thứ kia kể cả những thứ vô tri vô giác. Và thực sự điều này làm cho chúng ta vô cùng xấu hổ và đau đớn.

Đức Phật dạy: Tội lớn nhất của đời người là bất hiếu. Có những kẻ đánh đập, nhiếc mọc mẹ mình, có những kẻ bỏ đói, bỏ rét mẹ mình, có những kẻ xưng "bà" xưng "tôi" với mẹ mình như với một người qua đường, qua chợ… Tất cả những kẻ đó đều là kẻ có tội. Và những kẻ vẫn cho mẹ mình ăn ngon, mặc đẹp nhưng bỏ quên mẹ mình trong thế giới tình cảm của họ thì họ cũng mang tội như những kẻ nói trên.

(copy từ blog của hothian, hình sưu tầm từ Internet)

10 thoughts on “Sự bất hiếu ngọt ngào

  1. Bài viết rất hay và báo động về một thực trang có thực của đời sống xã hội.Nhưng tôi mạn phép xin gửi chút phản biện cho những đứa con đã có ” sự bất hiếu ngọt ngào”.Đối với những người con đã có những hành vi đối xử tàn tệ đối với cha mẹ mình thì có lẽ không có lý do gì để ngụy biện cho họ.Còn đối với những người con tuy vẫn phụng dưỡng cha mẹ đủ đầy về mặt vật chất nhưng lại “bỏ đói” họ về mặt tinh thần với những lí do bận rộn không có thời gian….thì có lẽ cũng nên có cái nhìn bớt khắc khe dành cho họ.Tại sao tôi lại nói như vậy thì tất nhiên phải có lí do biện minh cho lời nói của mình.Tại sao mối quan hệ cha mẹ con cái giữa những người được coi là ruột thịt gần gũi nhất lại lỏng lẽo như vậy?Mọi sự việc đều phải có nguyên do của nó.Bởi vì trong những gia đình đó những người cha mẹ đó đã không thiết lập được sự gần gũi,yêu thương,chia sẽ với nhau như một thói quen cho các thành viên trong gia đình.Cũng không hiếm hình ảnh các gia đình ngày nay,trong đó cha mẹ mỗi người đều bận rộn với công việc và cuộc sống riêng mà phó mặc con cái cho nhà trường,ông bà,người giúp việc và nghĩ rằng chu cấp đầy đủ cho con cái về mặt vật chất là đã làm tròn bổn phận của cha mẹ mà không quan tâm hay không có thời gian để quan tâm,chia sẽ với con cái về mặt tinh thần,để mặt chúng chơi vơi trong suốt quãng đời thơ ấu.Họ không biết rằng họ đang gieo trồng một cái cây yêu thương èo uột để người phải hái những quả méo mó trong tương lai chính là họ.Bởi vì những người con đó không học được cách yêu thương nào khác ngòai việc chu tòan về nghĩa vụ vật chất như cái cách họ đã thực sự được hưởng từ cha mẹ của mình,cho dù họ có thời gian đi chăng nữa khi đối diện với cha mẹ mình họ cũng không biết nói gì nhiều vì họ đã không quen với sự trao đổi,chia se,tâm tình với cha mẹ của mình.Dù gì đi nữa,theo tôi,những người con như vậy thật sự không có lỗi,họ cũng chỉ là nạn nhân mà thôi.Mỗi đứa trẻ khi sinh ra đời đều trong trắng,thánh thiện như một tờ giấy trắng.Chính những người làm cha me,người đã quyết định tạo ra chúng,phải ý thức được trách nhiệm to lớn của mình trong việc nuôi dưỡng và giáo dục những đứa con của mình thành nhân,không có cách giáo dục nào hiệu quả bằng việc làm tấm gương cho con cái noi theo.Việc con cái trở nên hư hỏng bất hiếu thì lỗi ở đứa con đó chỉ có một phần,trách nhiệm thuộc về cha mẹ là rất lớn.Nếu bạn muốn tuổi già của mình được sống trong thanh thản và trong tình yêu thương của con cháu thì ngày hôm nay bạn hãy bỏ công chăm chút cho cái cây yêu thương được lớn mạnh trong lòng các con của bạn.Đó là tất cả những gì tôi muốn chia sẽ!

  2. Cám ơn những dòng chia sẻ đầy tâm tình của mọi người. Ý kiến của mọi người vừa củng cổ vừa bổ sung cho nhau tạo thành một bài học với nội dung không thể hay hơn nữa, đặc biệt đó lại là những bài học nhân bản cao quý.

  3. trong thời kỳ quá độ lên nền kinh tế thị trường khi mà những tư tưởng và những tri thức mới khiến nhiều người xưa mù tịt thông tin vì không cập nhật còn người nay thì thích chạy theo cái thời thượng, đã khiến nhiều cha mẹ và con cái rất khó đồng cảm giày vò lẫn nhau, cứ vô tình cách xa nhau hơn. Có những phụ huynh dũng cảm xa con vì muốn con bay cao hơn nữa. Ngta sinh ra chẳng ai được chọn cha mẹ, vì cuộc sống xô đẩy mà tra tấn tinh thần cha mẹ thì thành đạt kiếm chác cũng chẳng vì cái gì ngoài bản thân ích kỷ của mình. Có lỗi với cha mẹ dù nặng hay nhẹ thì cũng là tội lỗi.

  4. Những kẻ bất hiếu (ngọt ngào) trong bài viết đâu có đủ trí óc để hiểu ý tác giả bài viết ! Mà chắc gì chúng họ có đủ thời gian và tâm trí để tìm ra trang viết này…cho nên đừng hy vọng ở họ lòng trắc ẩn !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s