Bớt một ít – đó là Văn Hoá!
Nói về văn hóa thì chẳng có bao giờ cạn, nhưng để có được văn hóa thì thực sự chẳng cần phải cậy nhờ đến kiến thức hoặc các tư tưởng cao siêu gì, chỉ cần thực hành những việc rất nhỏ trong cuộc sống thôi cũng đã là quá đủ, để con người có thêm nhân bản, có thêm cái tình trong cuộc sống. Bài viết dưới đây được copy từ blog của Hoàng Dược Sư nêu lên cho chúng ta những điều tưởng nhỏ nhưng rất bao la và rất chi là thú vị.
1/ Bớt xả rác một chút:
Cách đây vài năm, có một cô em gái con dì tôi ở Mỹ về. Cô ấy lúc đó khoảng 14-15 tuổi. Tôi chở cô ấy bằng xe gắn máy đi chơi, trên đường đi cô ấy ăn vặt một gói bánh, tôi thấy cô ấy cứ cầm mãi cái bao bì đã hết trên tay mà không quăng xuống đường cho rồi. Biết là dân nước ngoài người ta không có xả rác tầm bậy, nhưng tưởng là người ta không xả rác là tại vì ở nước sở tại người ta sẽ bị phạt nặng hoặc bị người khác chê cười. Bèn nói:
” Em nhìn đi, rác đầy ra đường đấy. Ở VN chứ có phải ở Mỹ đâu mà em sợ. Cảnh sát cũng đâu có phạt mình, cũng chẳng có ai chê cười mình đâu…”
Câu nói của cô ấy làm cho tôi nhớ hoài, cũng đã gần chục năm rồi mà vẫn như một bài học cho tôi:
” Nếu mình không xả rác thì trên đời này sẽ bớt được một người xả rác”
và bỏ cái bao bì đó vào túi quần cho đến khi về nhà và bỏ vào sọt rác. Dường như cô ấy đang cố làm gương để giáo dục cho một người sống trong một xã hội người người cũng quẳng rác ra đường.
Phải chăng chúng ta trông đợi những điều xa xôi, to lớn, nhưng cô gái nhỏ bé đó với một câu nói giản đơn nhưng mang một triết lý sâu xa về cuộc sống.
Chỉ cần bớt một người xả rác thôi thì nơi ta sống đã sạch được một chút rồi đó. Người đó chính là mỗi người trong chúng ta đó.
2/ Bớt gấp gáp một chút:
Đi ra đường, ta thấy ai cũng dường như rất vội vã. Phóng nhanh trên đường, lạng lách để đi nhanh hơn. Ta thấy các anh taxi phóng nhanh trên đường để dành nhau rước khách. Ta ngừng đèn đỏ, thấy có người cố gắng chạy lên vạch sơn để được đứng trơ trọi phía trước người khác. Phía sau ta là một chiếc xe buýt bóp còi inh ỏi đến khó chịu, người tài xế chỉ bóp thế thôi, dường như vô cảm với cảm giác của người ngồi trên xe, người dưới lòng đường, chỉ cốt sao cho người ta phải nhường đường cho mình (vì chịu không nổi lượng dB của tiếng còi). Kẹt xe, người sau cố lấn qua trái để đi, leo lên lề để đi , cuối cùng cũng kẹt cứng.
Chỉ bớt một người gấp gáp, biết nhường nhau một chút đường thì xã hội bớt bát nháo một chút.
3/ Bớt mãi lộ một chút:
Xe khách được quy định số chỗ ngồi. Nếu rước khách đúng chỗ thì nhà xe vẫn có lời. Nhưng phải rước thêm,càng nhiều càng tốt đến nỗi chen nhau như cá mòi. Vài chục ngàn một người thêm được vài trăm để làm gì?
- Để nộp tiền mãi lộ.
Mà tại sao phải nộp tiền mãi lộ? Vì chở quá số khách, bị phạt nhiều tiền hơn là đóng tiền mãi lộ.
Mà không dư khách cũng phải đóng tiền mãi lộ, vậy rước dư khách cho chắc ăn, nếu may ra thằng CSGT ưa đứng khúc này ông bà già nó chết mắc lo đám ma thì lời ra cả khúc.
Nếu nhà xe dũng cảm bớt rước khách dư, nếu các anh CA bớt ăn mãi lộ thì những hành khách ngồi xe sẽ thoải mái biết bao. Biết đâu chừng trong đó có một anh kỹ sư nào đó đầu óc thoải mái sẽ sáng chế ra một cái xe chạy bằng nước lã cho nhà xe ngày càng lời hơn thì sao.
4/Bớt lợi lộc cá nhân một chút:
Đường xá thênh thang, xe chạy bon bon. Ngó qua làn xe bên kia, thấy anh tài xế chạy ngược lại giơ ngón trỏ chỉ chỉ xuống đất, tài xế của mình bèn chạy chậm lại. Một dãy dài các xe nối đuôi nhau như rùa bò, biết là có trạm CSGT ở phía trước. Đường xá mới thông thoáng một phút trước đó, giờ như là đường kẹt xe trong nội thị. Hóa ra mấy anh CSGT góp phần làm rối loạn giao thông, không có mấy anh đường xá vắng hoe. Qua khỏi đoạn đó, các xe bắt đầu tăng tốc đến chóng mặt thót tim, để bù lại thời gian đã mất vì những người canh giữ pháp luật.
Bớt hạn chế tốc độ theo kiểu rùa bò được không? Đường xá sẽ đỡ hư hao, nhiên liệu không tiêu tốn nhiều, nước ta sẽ bớt phụ thuộc vào cái đám Trung Đông một chút, kệ cha thằng Mỹ đánh mấy chục thằng Iraq ta cũng chẳng sợ.
Nói đi cũng nói lại, mấy anh tài xế cũng chẳng vừa. Chỗ nào không có CSGT thì mấy ảnh chạy như ma đuổi, cho kịp quay đầu xe, làm thêm nhiều chuyến, bởi vì ông chủ khoán theo % doanh thu trên chuyến. Chủ thì muốn nhiều tiền, tài xế cũngmuốn nhiều tiền, tăng tốc, tăng tốc, tai nạn xảy ra.
Cũng chuyện xe khách, chủ thường khoán theo chuyến cho tài xế. Những chuyến đường dài cần phải đổi tài, nếu gọi thêm người thì mất công chia. Nhiều tài xế ôm trọn một mình, nhiều khi 3 ngày chỉ ngủ được vài tiếng, khi chạy xe phải có thùng nước đá kế bên, buồn ngủ thì đem chế lên đầu. Nhiều trường hợp xe khách tông nhau, tan thân nát thịt chỉ vì tài xế ngủ gục.
Bớt lợi nhuận một chút, coi trọng tính mạng con người một chút ông chủ và tài xế ơi.
Theo các bạn ớt một chút cái gì nữa cho xã hội ta ngày càng tươi đẹp hơn. Chúng ta cùng xây dựng nền văn hóa bớt một chút nhé!
(Copy từ blog của Hoàng Dược Sư)
Âm nhạc “cuốc xẻng”
Hiện nay ở VN, lúc nào cũng có nhiều chương trình biểu diễn ca nhạc, tại các sân khấu, các phòng trà, trên đài truyền hình v.v… tha hồ cho ai yêu thích ca nhạc có thể lựa chọn để thưởng thức. Tuy nhiên vấn đề biểu diễn ca nhạc có điều phải nói; nhưng trước khi nói gì đi nữa về biểu diễn ca nhạc của giới trẻ ngày hôm nay, xin mọi người hiểu cho rằng chúng tôi đã cẩn thận loại bỏ định kiến của giới già thường có mỗi khi nói về giới trẻ ví dụ như “vơ đũa cả nắm”, vội vàng phán đoán, khắt khe thiếu thiện chí v.v… để những suy nghĩ luôn giữ được tính khách quan, công bằng và mang lại ích lợi. Chúng tôi chỉ nói một điều trong số nhiều điều đó là cách biểu diễn ca nhạc ngày hôm nay của giới trẻ có quá nhiều phụ tùng ngụy trang đi theo.
Vì âm nhạc và riêng ca nhạc ngày hôm nay hình như xuống dốc chứ không phải đi lên (bằng chứng là nhạc sĩ xuất hiện quá nhiều quá dễ dãi đến mức đang có phong trào các ca sĩ tự sáng tác; từ đó chất lượng nhạc phẩm, chất lượng hòa âm phối khí, chất lượng nghệ thuật của các giọng hát… đã rủ nhau tuột dốc), có nhiều ca khúc nếu không gọi là tác phẩm âm nhạc thì không được (vì chúng có nốt nhạc hẳn hoi) nhưng gọi thì ấm ức vì không có chất nhạc bên trong mà chỉ là sự sắp xếp các âm thanh trầm bổng theo nhau một cách thiếu ý thiếu tứ; các ca sĩ biểu diễn không còn hấp dẫn nữa, hình như là “thiếu văn hoá” (xin nói riêng một số cuộc trình diễn: chỉ lấy lòng chứ không tôn trọng người xem); để bù lại, phải ngụy trang bằng nhiều thứ phụ trang. Nhưng vì “thiếu văn hoá” nên thay vì phải lo nâng cao khả năng, củng cố chất lượng bằng học hỏi, tập luyện… thì người ta lại che giấu bằng nhiều thứ “phụ tùng đạo cụ”; lại nữa, cũng vì “thiếu văn hoá” nên khi… chọn “phụ tùng đạo cụ” để ẩn mình, người ta cũng chọn một cách “thiếu văn hoá” luôn.
Mới nói có vậy mà nghe đã nặng nề! Nhưng trót nói, phải nói cho ra lẽ, biết đâu sẽ có ích cho những ai động lòng.
Phần lớn, chứ không phải tất cả, giới ca sĩ biểu diễn ca nhạc hôm nay thay vì khổ công học hỏi, luyện tập thêm để nâng cao khả năng thì họ ngụy trang bằng nhiều thứ “cuốc xẻng”. Tại sao gọi là cuốc xẻng? Thưa vì cuốc xẻng là dụng cụ thô sơ của nhà nông, biểu tượng của thô thiển, hoang sơ, cục mịch và thiếu nghệ thuật…
Cuốc xẻng xin kể đầu tiên là múa minh họa mỗi khi ca sĩ trình diễn một bài hát. Gọi là múa không biết có tham ngữ lạm từ hay không vì nếu nói “múa là ngôn ngữ của cơ thể” thì cái thứ ngôn ngữ này thô tục lại phần nhiều không ăn nhập gì với nội dung bài hát, chỉ khớp với tiết tấu, nhưng xem ra tiết tấu đa số của các ca khúc lại na ná như nhau. Và nhờ có cuốc xẻng – múa minh họa như vậy ca sĩ sẽ ít bị khán giả điểm huyệt, mỗi khi nhìn lên sân khấu phải lo trừng mắt để phân biệt ai là ca sĩ.
Cuốc xẻng y phục. Sân khấu ca nhạc hôm nay hình như là nơi để các ca sĩ trình diễn thời trang. Tuy nhiên trong vấn đề thời trang mà họ lạm dụng để khoe mình, có quá nhiều “phát-sờn” (fashion) quái dị đến nỗi có một số “mốt” làm cho khán giả liên tưởng đến một nùi giẻ lau rách rưới đang di chuyển trên sân khấu. Có nhiều nữ ca sĩ có sắc đẹp, nhưng họ không biết rằng họ đã phá hỏng đi bằng cách ăn mặc quá “ấn tượng”. Và khán giả mất phân nửa thời lượng thưởng thức ca khúc để chú mục đến thời trang.
Cuốc xẻng là điệu bộ của ca sĩ kèm theo bài hát. Vì quan niệm hôm nay “ca sĩ phải biết vũ đạo”, nên phần đông vừa hát vừa múa, làm văng mất cảm xúc là cái mà khán giả cần họ chuyển giao từ nhạc sĩ – tác giả sang khán giả; bất kỳ khán giả nào mua vé xem ca nhạc đều ẩn tàng ước mong tìm được nhiều cảm xúc, nhiều cảm hứng thi vị từ ca nhạc cụ thể là tác phẩm ca sĩ đang ca hát. Còn nếu không múa theo vũ đoàn, các ca sĩ không có cử điệu thích hợp theo nội dung bài hát. Đó là chưa đả động đến hát nhép! Chúng tôi loại hẳn không nói đến những thành phần này với lý do họ không phải là ca sĩ.
Cuốc xẻng là gương mặt vô cảm, vô cảm bằng bộ mặt “ngầu”, vô cảm ngay cả lúc tươi cười không đúng chỗ, vô cảm ngay cả lúc tỏ ra u buồn và vô cảm thậm chí lúc tỏ vẻ đam mê say đắm (có khán giả kia rên rỉ: thà có đú đởn đi nữa miễn đúng lúc vẫn còn hay hơn là vô cảm!). Ai xem chương trình biểu diễn thời trang trên kênh “f” truyền hình cáp sẽ thấy những gương mặt đại loại như thế: vô cảm lãng nhách! Như vậy còn gì là cảm xúc!
Cuốc xẻng là cả một sân khấu “hoành thánh” (chứ không phải hoành tráng). Vì trên sân khấu “thượng vàng hạ cám” có đủ thứ đến mức lềnh bềnh góc này là logo, góc kia là khẩu hiệu, quăng ra giữa phông nền mai đây sẽ có thể là thương hiệu của một hãng sản xuất băng vệ sinh phụ nữ hay thuốc trị gàu, trị lác cũng nên; biết đâu có ngày nào đó sẽ là khoan cắt bê tông hay rút hầm cầu hoặc thông cống cũng nên! Sân khấu gần giống một nồi “lẩu Thái Lan” chua và cay. Ánh sáng ở nơi đâu tôn nâng nghệ thuật chứ ở sân khấu ca nhạc trong nước của chúng ta hôm nay là hình cụ tra tấn khán giả.
Cuốc xẻng là nhạc đệm. Nhạc đệm hôm nay là hỗn hợp tất cả những gì các tay đàn và trống có thể khoe ra được. Tóm tắt, có khi một bài dân ca mượt mà thi tứ, nhẹ nhàng, thi vị, kín đáo và tinh tế mặt cảm xúc là thế, nhưng bị cưỡng hiếp bằng những lối đệm châu Mỹ Latinh chẳng hạn, hay bị sánh vai với những câu nối jazz hóa “adlib rockisme”, những cú gào đầy chất hard rock đâm ngang hông…
Cuốc xẻng là MC, những người được đúc rập một khuôn “thiếu sáng tạo” qua những câu chữ nhái nhau mà nói như: chưa ai gọi đã “dạ”, chưa ai bảo đã “vâng”, những câu tôn vinh lừng lẫy, những lời nói phung phí từ ngữ, những ý kiến riêng thiếu kinh nghiệm và những cảm xúc được mò mẫm mãi rồi mô tả trật lất.
Nói nữa không biết có sao không, chứ khán giả mua vé hôm nay vào xem chỉ một phần mười nghệ thuật. Trào lưu ca sĩ Việt kiều về nước, theo chúng tôi thấy: chưa kéo dừng nổi chiếc xe ca nhạc nhẹ VN đang tuột dốc, đã vậy, không biết có bị nhấn chìm trong dung dịch “âm nhạc cuốc xẻng” hay là không!?
Lắm lúc tôi thèm nghe giọng ca “phụ nhân – trinh nữ” của ca sĩ Mỹ Tâm trên sân khấu country với một cây guitar thùng đơn giản; nghe giọng ca “âm bản miền cảm xúc” ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng hát với một cây trompette gào nhẹ giọng ấm ức; thèm thưởng thức giọng ca “soprano dát vàng” của ca sĩ Mỹ Linh hát với dàn archi chạm trỗ; tôi mơ ước nghe giọng ca “đại thần chung” của ca sĩ Elvis Phương hát trong một không gian sân khấu rộng tựa cuộc đời chứ không phải sân khấu của “lũ lụt công nghệ” hôm nay.
Chúng ta có già hay có lẩm cẩm lắm không khi nói lên những suy nghĩ về nền ca nhạc nước nhà hôm nay, nền ca nhạc mà các bậc thức giả âm nhạc hằng đau đớn? – Không! Chúng ta không già cũng chưa đến nỗi lẩm cẩm! Những người làm ca nhạc hôm nay mới già. Vì chúng ta còn thấy nhiều điều phải làm, trong khi họ thấy đã hết chuyện để làm, cứ vay mượn, cầm cố và thế chấp để có… tiền.
Hết tức là già.
NGƯỜI NHÀ
Viết cho em cuối mùa thi
Tôi gặp em vào mùa tuyển sinh năm nay, khi tôi đi gác thi còn em là thí sinh. Em khiến tôi chú ý không chỉ vì lớn tuổi nhất phòng (sinh năm 1982, trong khi thí sinh đúng tuổi sinh năm 1988) mà còn vì nước da sạm đen mưa nắng, gương mặt khắc khổ của người sớm vất vả mưu sinh.
Nhìn bàn tay gân guốc, thô mộc của em cầm viết một cách khó nhọc mà tôi thương đứt ruột. Trông em không có vẻ gì giống với những thí sinh có “thâm niên” làm thân chủ cho những trung tâm luyện thi đại học. Tôi nghi em đi học trễ nhiều năm. Nhưng không, bằng tốt nghiệp THPT của em cấp năm 2001, nghĩa là đến năm nay em đã dự thi đại học đến lần thứ sáu!
Hôm ấy em thi môn cuối cùng. Em chỉ làm bài trong 60 phút đầu tiên, viết kín hai mặt giấy rồi ngồi thừ ra đến hết giờ chứ không về sớm. Khi nộp bài, em thẫn thờ, thất vọng, tủi thân. Em không khóc nhưng tôi chưa từng thấy gương mặt nào buồn bã như thế ở chốn trường thi.
Tôi muốn nói với em nhiều lắm. Tôi biết đường đến trường thi của em chông gai hơn những thí sinh khác. Quê em ở một tỉnh miền Trung cát cháy. Nỗi nhọc nhằn của nghề nông hằn sâu trên gương mặt sớm già trước tuổi của em. Em học không giỏi. Bằng tốt nghiệp loại trung bình và những gì em thể hiện trong buổi thi hôm ấy chứng minh điều đó.
Dù rất mến phục ý chí và lòng nhẫn nại của em, tôi vẫn muốn khuyên em tạm gác lại giấc mơ đại học. Ngành em thi có hệ số chọi vào hàng top. Sáu lần rồi, chưa đủ thử sức sao em? Em hãy tỉnh táo mà tìm những định hướng tốt hơn cho tương lai.
Tôi không hề có ý là đại học chỉ dành cho những người có điều kiện thuận lợi. Cánh cửa giảng đường rộng mở cho tất cả những ai xứng đáng. Sự trì chí của em xứng đáng nhận điểm 10, nhưng chúng ta còn cần những điều khác nữa em à.
Thành đạt và hạnh phúc là mục tiêu phấn đấu của tất cả chúng ta. Vào đại học chỉ là một trong những phương tiện để đạt được mục tiêu ấy. Vậy nếu em đi bằng một con đường khác nhưng vẫn thành công thì việc có bằng đại học hay không đâu còn quan trọng.
Khi cuộc sống đỡ chật vật, em có thể trở lại với giấc mơ đại học qua những loại hình đào tạo phong phú. Con đường vòng này dẫu khá dài so với con đường thẳng nhưng khả thi hơn nhiều đúng không em?
THỦY NGUYỆT
(Trích từ Tuổi Trẻ Online 03/8/2006)
Bài thơ Noel

Nhân Mùa Giáng Sinh sắp đến, chúng tôi xin giới thiệu một sáng tác của Nhà thơ Lê Thị Kim viết vào dịp Noel cách đây 27 năm (1978), nay đọc lên vẫn bồi hồi và rực cháy. Ngày ấy đâu có Net, đâu có được mở cửa như bây giờ. Ngày ấy Việt Nam còn phải đương đầu với Trung Quốc, với kẻ diệt chủng Pôn Pốt Iêng Xary ở Kampuchia, với thù trong giặc ngoài. Hầu hết thanh niên chúng tôi phải cầm súng lên đường chiến đấu, vì thế mà để được một chút hòa bình trong ngày Chúa giáng trần không phải dễ gì mà có được. Lê Thị Kim cũng sống trong tâm trạng đó và chị đã thay mặt chúng tôi thốt lên: “Hỡi tất cả người ngay lành dưới thế!” như là một lời hiệu triệu, xin Chúa Giáng Trần hãy đem bình an đến cho mọi người. Xin phép Nhà thơ Lê Thị Kim cho chúng tôi được đăng lại bài thơ rực lửa này.
Hòa bình trong máng cỏ
Lê Thị Kim
Thuở ấy người Trung Hoa chưa biết cách lùa chim sẻ
Hoa Kỳ chưa có bang Georgia cho người trồng lạc sản xuất bom neutron.
Nếu như Chúa chọn Israel thời nay giáng thế,
Chắc Người sẽ bị sen đầm mang B-52 đến dội bom.
Một nghìn chín trăm bảy mươi tám năm
Trái đất vẫn chưa đủ chăn
Bò lừa nay không còn dư hơi ấm áp
Những tên vua Hêrốt
Vẫn ngự trị ở Hoa Kỳ, Trung Hoa, Do Thái, Kampuchia…
Gần hai nghìn năm từ thuở Chúa sinh ra
Những ông vua Ba Tư
Không còn tìm đến Người theo vì sao dẫn dắt.
Vua Ba Tư đang giết dân mình
Bằng xe tăng Hoa Kỳ, bằng đạn Bắc Kinh, bằng dao Tây Ðức.
Nơi hang BêLem xưa, người ta đang diễn tập chiến tranh
Tôi hát lên cho máng cỏ yên lành
Ðêm Noel ở Việt Nam, tôi tiễn người yêu đi bộ đội
Bên tiếng Thiên thần xướng ca, tiếng mục đồng quỳ gối,
Là bản tình ca tôi hát giữa mùa đông
Hoà bình trong máng cỏ, hòa bình cho non sông.
Cho người yêu tôi đi đường khỏi lạc,
Cho viên đạn bắn vào đầu kẻ cướp,
Cho trẻ thơ không phải sinh ra ngoài đồng hay trong hố bom
Tôi đắp cho mình một máng cỏ con con
Với bản tình ca thì thầm se sẻ
Xin cầu chúc những hài nhi giáng thế
Ðược lớn lên đứng thẳng làm người…
Ơi bản Gloria… bài tình ca tôi hát một thời
Ðức Bà ẵm Chúa Hài Ðồng
Và tôi ẵm trái tim mình đi tìm máng cỏ.
Tôi tìm đến người trai Việt Nam cạnh biên thùy súng nổ.
Gần suốt tuổi con gái mà lửa đạn vẫn còn sôi
Hòa bình cho máng cỏ, hòa bình cho dân tộc tôi
Hỡi tất cả người ngay lành dưới thế !
(Trích trong Tạp chí Đứng Dậy – số Noel 1978)
Quê hương

Mãi đến bây giờ, khi đọc lại câu chuyện Lòng Ái Quốc của Edmond de Amicis trong tập truyện Tâm Hồn Cao Thượng, hầu như ai cũng cảm thấy bồi hồi và xúc động, không ít người tóc đã bạc, nửa thế kỷ trước đã đọc, nay vẫn còn thích đọc lại và mỗi lần đọc lại thấy trào dâng trong lòng mình một cái gì đó rất thiêng liêng, rất cao quý. Phải chăng đó là tình yêu quê hương, đất nước?
Trong cuộc sống bộn bề, nhiều người cảm thấy quê hương là cái gì đó rất xa vời, coi như chuyện bảo vệ biên cương đất nước là chuyện của ai đó chứ không phải là mình, vì mình còn phải lo tới tấp đủ thứ chuyện cho công việc, cho gia đình, cho con cái, cho ngày mai… Nhưng quê hương cũng là một cái gì đó rất gần gũi thân thương, khi xem trên truyền hình thấy những cảnh lụt lội, thấy những cảnh bà mẹ già còm cõi, lần từng bước một đến chiếc tủ thờ, thắp mấy nén nhang cho những đứa con trai mình đã hy sinh, thì gỗ đá cũng phải động lòng huống chi là mình, bấy giờ quê hương mới thấy gần gũi làm sao! thấy thân thiết làm sao!
Tổng thống Hoa Kỳ JF Kennedy có lần đã nói: Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho bạn, mà hãy tự hỏi bạn đã làm gì cho Tổ quốc? Một xã hội đa chủng và tạp nhạp như Hoa kỳ mà họ còn nói đến tổ quốc, đến quê hương, huống chi là người Việt Nam chúng ta. Cho dù là trải qua hết chế độ này đến chế độ khác, mỗi chế độ có cái hay cái dở, nhưng suy cho cùng thì chúng ta cũng vẫn hãnh diện vì mình là người Việt Nam, có tiếng nói riêng, có chữ viết riêng, có nền văn hóa riêng, không giống một dân tộc nào cả.
Thời buổi này mà nói đến yêu quê hương có vẻ như sáo quá chăng? hay là muốn tuyên truyền? Xin thưa là hoàn toàn không! Vì chúng tôi cho rằng, giữa cuộc sống muôn màu muôn vẻ, nào là thị trường chứng khoán, nào là công nghệ thông tin, nào là biết bao công việc xoay quanh mình đến chóng mặt, ít ra quê hương cũng còn có một chỗ đứng cho mình trong lòng mỗi người, quý vị và các bạn có đồng ý với chúng tôi không?
Xem lại:
Lòng Ái Quốc của Edmond de Amicis
(Bản dịch của Hà Mai Anh)

Đầu bài thi của con sáng nay là: “Tại sao anh yêu xứ sở của anh?”. Con đã cảm động về chuyện Chú Lính đánh trống hôm trước, cha chắc chắn con đã làm bài một cách dễ dàng.
Tại sao anh yêu xứ sở của anh? Câu hỏi ấy chẳng làm nẩy nở trong óc con biết bao nhiêu là câu trả lời hay sao? Tôi yêu xứ sở của tôi vì mẹ tôi sinh trưởng ở đấy, vì nguồn máu trong mạch tôi đều là của người, vì khu đất thánh kia đã chôn vùi tất cả những người quá cố mà mẹ tôi thương, mà cha tôi trọng, vì cái đất mà tôi sinh, thứ tiếng tôi nói, quyển sách tôi học, các em tôi, chúng bạn tôi và một dân tộc lớn sống chung với tôi, cảnh đẹp của tạo hóa bao bọc chung quanh tôi… Tóm lại, tất cả những sự vật mà tôi trông thấy, tất cả những cái gì mà tôi yêu, tôi quý, nhất nhất đều thuộc về xứ sở của tôi cả.
Bây giờ còn bé, con chưa thể hiểu thấu được thế nào là lòng yêu nước. Rồi ra con sẽ biết. Khi con du lịch ở xa về, một buổi sáng, đứng tựa bao lơn tàu, con thấy ở chân trời một dãy núi xanh của xứ con hiện ra, bấy giờ con sẽ thấy trào lệ cảm ở lòng con dâng lên, và miệng con vuột ra những tiếng kêu mừng rỡ.
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con ở nước ngoài, chợt nghe thấy một người trong đám thợ thuyền nói tiếng nước con, theo lòng con xui giục, tự nhiên con sẽ đến hỏi chuyện người thợ không quen ấy.
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con nghe thấy người ngoại quốc lăng mạ xứ sở con, lòng tức giận sẽ làm cho con nóng mặt.
Con sẽ thấy tình yêu nước mạnh mẽ và cao cả hơn nữa, nếu một ngày kia, quân địch vô cớ dày xéo vào quê hương ta, lúc ấy con sẽ thấy nào cha hôn con khuyên câu dũng cảm, nào mẹ tiễn con hẹn lúc khải hoàn.
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con trông thấy những đoàn quân vất vả trở về, nhưng với những khúc ca chiến thắng.
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con trông thấy lá quốc kỳ của ta bị bắn tơi tả, đi đầu một toán người nghĩa dũng, ai nấy đều trưng ra cái trán buộc băng hay cái tay bị bó, trong đám đông dân chúng hoan hỉ, người ta ném hoa mừng và hô vang những lời chúc tụng.
Enricô con ơi! Bây giờ con đã hiểu thế nào là lòng ái quốc. Đó là một điều rất to tát, rất thiêng liêng. Vì một ngày kia, ta trông thấy con về trận được an toàn, nhưng được tin con lẩn lút để tránh cái chết, thì cha đây, cha không còn đón con bằng những tiếng cười vui vẻ như ngày xưa mỗi lúc đón con đi học về nữa, bấy giờ cha sẽ đón con bằng những tiếng khóc xót xa. Cha sẽ không thể thương con được nữa và sẽ đâm vào tim mà thác cho rồi…
Thơ văn
Đây là nơi quý vị và các bạn có thể post các sáng tác thơ văn của mình để giới thiệu với mọi người. Để mở đầu, chúng tôi xin mạn phép đăng bài thơ “Một nửa” của Lê Nguyên Ngữ và “Những phút xao lòng” của Thuận Hữu:

Một nửa
Lê Nguyên Ngữ
Tựu trường sáng nay bạn ở đâu?
Ðể áo trắng quanh tôi bay đầy nỗi nhớ
Và tiếng cười cứ rơi như suối đổ
Xuống sân trường mùa thu!
Trên dãy bàn quen thuộc, vô tư
Tôi vẫn để cặp mình giành nơi bạn
Cái chỗ ngồi khuất xa bục giảng
Gầm bàn lén lút quà trao!
Hai chỗ ngồi năm ngoái có nhau
Ngày khai giảng mình tôi và chiếc cặp
Năm mới sân trường lá xanh ngăn ngắt
Cuối cành phượng đỏ sót vào thu
Buổi tựu trường sáng nay bạn ở đâu?
Mình thì nhỏ mà đời rộng quá
Cuộc sống bên ngoài chia bao nhiêu ngả
Mà áo cơm ngăn bạn đến đây rồi
Buổi học đầu năm không có bạn tôi
Cành phượng đỏ thu bay vào cửa
Tôi sẽ học một mình cho hai nửa
Một nửa tôi và nửa bạn ngoài đời.
Những Phút Xao Lòng
Thuận Hữu
Có thể vợ mình xưa kia cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô giờ cô ấy đã có chồng
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mà mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn
Mình có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua, nhiều khi như nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)
Có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng.