Phía bên kia của lương tâm
Tôi không dám nói là mặt trái của lương tâm, mà chỉ nói là phía bên kia của lương tâm mà thôi, vì lương tâm là ý thức đạo đức nơi mỗi con người, nếu nói mặt trái hóa ra đó là những sự dối trá, đê hèn, bạc nhược hay sao? Không, ý tôi không muốn nói thế, tôi chỉ muốn nói đến cái phía bên kia của lương tâm mà ai cũng có, phía đó chưa hẳn là xấu xa tội lỗi, nhưng hình như ai cũng có mới lạ. Đó chính là việc đồng hành với cái sai, cái xấu… mà chính tôi cũng như mọi người hay mắc phải, nhưng chưa hẳn đã là đáng trách.
Thật đấy, biết đó là sai, là không tốt, là không hay nhưng mình vẫn cứ hay làm mới lạ. Tôi thử đơn cử ra nhé:
- Biết rằng ganh ghét là xấu nhưng tự dưng thấy nhỏ đó đẹp hơn mình, ăn nói lưu loát và có duyên hơn mình, tự dưng mình cũng cảm thấy tức tức ganh ganh làm sao ấy…
- Biết rằng có vợ rồi thì không nên háo sắc, nhưng ra đường (kể cả có lúc đi với vợ) thấy cô nào đẹp đẹp xinh xinh cũng ưa nhìn…
- Biết rằng không nên tham của rơi, nhưng tự dưng thấy một bọc tiền của ai rớt nằm chình ình giữa đường, tự dưng dừng xe lại cúi xuống lượm ngay, còn ngó dáo dác xem coi có ai nhìn thấy mình lượm không…
- Biết rằng có gia đình rồi, không nên ngoại tình, cho dù là trong tư tưởng, nhưng gặp gỡ ai đó đẹp giai, hợp tính tình, vui vẻ, ăn nói đúng gu và có duyên tự dưng có một lúc lãng mạn đâu đó ùa vào, lắm khi về nhà rồi mà vẫn còn tơ tưởng đến người ấy…
- Biết rằng ăn trộm là xấu, nhưng nếu mình đang cần cái vật đó quá mà không có đủ tiền mua, tự dưng gặp nó mà không có ai canh giữ, cái vật đó như mời mọc, như khiêu khích, tự nhiên cái lòng tham lại nổi lên…
- Không tham ăn, nhưng khi cái bánh bẻ đôi, phần ngon họ lấy còn phần dở cho mình, tự dưng mình cũng thấy hơi buồn…
- Không tham chức phận, nhưng khi cơ quan bình bầu thi đua, trong lúc ai cũng được xếp loại A có mỗi riêng mình xếp loại B, tự dưng cũng thấy nóng mặt và tức tức trong bụng…
- Mình và bạn cùng mặc áo mới đi ăn tiệc, bỗng dưng ai nấy đều ùa đến khen chiếc áo của bạn đẹp mà chẳng đoái hoài đến cái áo của mình, tự dưng mình cũng cảm thấy hơi bực…
…và còn biết bao nhiêu thứ ở cái phía bên kia nữa, nhưng mình không đủ thời gian kể ra cho hết. Quả thật, đó chưa phải là tội lỗi hay cái gì đó xấu xa, chúng ta biết rằng không nên làm thế nhưng tự dưng mình cũng cứ làm mới lạ. Mà lạ cũng phải, chứ ai nấy đều trơn tru thẳng tuột đạo đức chân chất hết thảy thì lên thiên đàng ở hết ráo rồi, chứ ở thế gian làm chi? Cuộc đời phải có tham sân si hỉ nộ ái ố mới chính là cuộc đời chứ!
Xuân lạnh
![]()
Nắng mai về lạnh lùng trong gió sớm.
Có phải em? Mùa xuân đến trong tôi?
Trong bâng khuâng chờ chực của bao người,
Và trong cả niềm vui đến bất chợt.Thao thức như ngọn nến đời sắp tắt,
Nắng không còn ấm áp giữa trời xuân
Những âu lo cơ cực giữa đời thường
Đã làm xuân không màng thay áo mới.Xuân lại đến cho đời người thêm tuổi
Cho vai em gánh thêm nỗi nhọc nhằn
Tết này mất việc, mất cả mùa xuân.
Kiếm đâu ra tiền để con gởi về cho mẹ?Nơi quê xa những ánh mắt âm thầm quạnh quẻ
Dõi trông theo lối rẽ con thường về
Ở phía đầu làng bóng mát đường đê
Mỗi độ xuân về có bóng con thấp thoángTay con mang cả mùa xuân vừa đến
Cho mẹ niềm vui rũ bớt nhọc nhằn
Cho em thơ tấm áo mới ngày xuân
Thế nhưng năm nay con đành lỗi hẹn.Nước mắt lăn dài trên bờ môi đắng
Xuân đâu phải chỉ mang đến niềm vui
Xuân mang cả đớn đau của vạn người
Xuân lấy mất bao nụ cười hy vọngChốn quê nghèo nồi canh rau lỏng bỏng
Múc đầy vào bát nỗi nhớ thay cơm
Đón giao thừa thiếu vắng bóng hình con
Thì mẹ ơi đừng buồn con nha mẹ.Xuân này con không về bên lối rẽ
Thì về trong lòng mẹ – thế là đủ rồi
Có thiếu chăng chút quà cho mẹ vui
Thôi con xin hẹn xuân sau mẹ nhé!Khi đất nước đang nhọc nhằn trăn trở
Lấy đâu ra ấm no đủ cho mọi người?
Lấy đâu ra đủ hạnh phúc để vui chơi?
Thôi đành lấy cả một trời xuân lạnh.Xuân có lạnh, xin lòng người đừng lạnh
Sẻ chia nhau cho trọn gánh yêu thương
Vỗ về nhau qua những lúc khốn cùng
Để xuân kia ấm lại lòng chai đá.(Những ngày giáp Tết Kỷ Sửu)
Merry Christmas!
Nhân dịp Noel về…
Kính chúc quý vị và các bạn một mùa Giáng sinh vui tươi, an lành, thánh đức và một năm mới khang an, thịnh vượng.
(tranh của Họa sĩ ViVi)
Cho và nhận
Sáng nay mình mới nghe lại một câu chuyện ngụ ngôn, nghe mấy lần rồi nhưng vẫn thấy thấm. Mà không thấm sao được? Vì đó là bản tính con người mà.
Một người đàn ông đi trên đường bên bờ kè sông, bỗng thấy một người đàn ông khác té nhào xuống khúc sông sâu. Người bị nạn hét lên cầu cứu:
- Cứu tôi! Cứu tôi với!
Người đàn ông nhanh chân chạy lại rồi vói tay xuống bảo:
- Anh đưa tay ra cho tôi, mau lên! đưa tay ra đây tôi kéo lên cho.
Nhưng người bị nạn vẫn không chịu đưa tay ra. Thấy vậy, người đàn ông bèn nói lớn:
- Vậy thì hãy nắm chặt lấy tay tôi đây!
Bấy giờ người bị nạn mới nắm chặt lấy tay và được cứu lên bờ…
Chuyện đơn giản có thế. Hóa ra thì trên đời, con người ta vốn keo kiệt và vị kỷ. Chẳng ai dám đưa của mình ra đâu, có chết cũng chẳng chịu đưa, nhưng chỉ biết nắm lấy của người khác mà thôi. Nghĩ như thế có cực đoan quá không nhỉ? Nhưng sao thấy hình như hơi bị đúng. Ngay chính mình nhiều lúc cũng vậy.
Rác rưởi
Nhà của tôi nằm ở mặt tiền quốc lộ, cũng là đại lộ có lẽ là đẹp nhất nhì trong thị trấn. Dải phân cách ở giữa rộng 2m trồng đủ loại hoa rất đẹp. Giờ này ở thành phố đất đắt hơn vàng, nên chưa chắc có con đường nào đẹp và rộng thênh thang như đường trước mặt nhà tôi đâu à nghen!
Và cũng để duy trì cái đẹp đó nên công nhân công trình công cộng mỗi tuần tỉa lá một lần, mỗi ngày quét rác có khi cả sáng lẫn chiều cho đường và lề đường sạch đẹp, nhìn rất bắt mắt. Sức sống mới của xã hội dần dần hiện hữu, sáng sủa và thanh nhàn, cuộc sống người dân mỗi ngày một khá lên rất rõ nét. Được đẹp như vậy cũng là công sức mồ hôi của anh chị em công nhân vệ sinh chăm chút từng tí một. Những người ở nhà mặt tiền như tôi lo nhìn theo gương ấy mà học, một hạt nhãn hay một mảnh rác nhỏ nhớ bỏ vào thùng rác trước nhà, cũng là một cách đỡ đần cùng anh chị em, cho mồ hôi của họ bớt đi phần nào.
Và cũng vì cuộc sống khá hơn nên nhìn trên đường, xe con qua lại loang loáng, dân ta bắt đầu giàu rồi. Đại gia cả công lẫn tư mọc lên như nấm, khó mà đếm cho xuể.
Chiều hôm qua ngồi vẽ hoài mỏi lưng quá nên bước ra đường vươn vai cựa quậy một chút cho nó dẻo người, đúng lúc đó thì một chiếc Inova phóng cái vèo qua, vì cửa kính xe họ mở nên tôi nhìn rõ bên trong có các vị mặt đỏ gay như vừa vui chơi ở đâu về, định quay vào nhà thì nghe tiếng loảng xoảng, từ trên xe quẳng xuống mặt đường ba bốn cái lon Heineken vừa uống xong, suýt chút nữa thì văng vào chị công nhân vệ sinh quét rác đứng ở gần đấy.
Tôi không kịp nhìn cái số xe ấy để biết là xe của đại gia nào, nhưng rõ ràng những thằng giàu có này không được học những bài học vỡ lòng về cộng đồng và lòng nhân ái, chúng nghĩ rằng quanh chiếc xe hơi bóng lộn của chúng đều là chốn rác rưởi cả nên chúng cho rác của chúng vung vãi đến vô tư. Và cũng vì không được học nên chúng được coi như những thằng mất dạy trên đời, cho dù chúng giàu có, bạc tiền thừa mứa như những gương mặt đỏ căng ra vì bia rượu và gái gú em út, nhưng chúng là những kẻ nghèo tình người, nghèo văn hóa. Chúng không nghĩ rằng chị công nhân vệ sinh đang còng lưng đứng đó là vì ai. Ngày nay bọn mất dạy ấy vẫn còn khá là nhiều như rác rưởi vậy, thấy mà đau cả lòng.
Tôi bước đến định hỏi có trúng chị chỗ nào không nhưng chị chỉ hơi nhăn mặt một tí, bảo rằng không sao, rồi chị cúi xuống lượm mấy cái vỏ lon bia bỏ vào một cái bao nhỏ để thu gom lại bán cho ve chai. Tôi chào chị và bước vô nhà, nén một tiếng chửi thề, tự dưng thấy mắt mình rưng rưng giùm thay cho chị.
Những lưỡi dao cắt
Bài này còn có tựa đề là: “Đống phân nói: – Đồ hèn nhát! Không dám động đến ta!“
Thật vậy, đây là những lời tôi sưu tầm được trên blog bạn, những lời nói ngọt như những lưỡi dao cắt, ngọt nhưng có thể cứa đứt cả tâm trí con người, có thể đọc xong, máu trong cả châu thân chảy ra hết lúc nào chẳng hay. Nào, thì hãy đọc xem! Hơi bị dài một chút nhưng không hoang phí đâu.

Hãy làm người hiện thực: đừng nói sự thật.
Càng đến gần sự thật, chúng ta càng rời xa hiện thực.
Sự sai lầm trở thành sai lầm khi nó được sinh ra như một chân lý.
Một lời nói dối đẹp? Hãy chú ý! Đó là một sự sáng tạo!
Đôi khi lẽ phải chiến thắng sau khi không còn là lẽ phải nữa.
“Không có sự thật!”- nhiều khi chính sự thật khẳng định như vậy. Vì thận trọng.
Nhiều sự vật không tồn tại vì người ta không thể nào gọi được tên của chúng.
Có một thế giới lý tưởng của sự dối trá, nơi tất cả đều là sự thật.
Thật sự khó khăn cho sự thật vào các thời buổi tất cả… đều là sự thật.
Chúng ta hiểu tất cả. Vì vậy chúng ta không thể hiểu gì cả.
Một số muốn hiểu điều họ tin, số khác muốn tin điều họ hiểu.
Sự vĩnh hằng ư? Chỉ là một đơn vị thời gian.
Chỉ những kẻ đã chết mới có thể sống lại. Người sống thì khó lắm.
Anh ta quyết định tự tử, chỉ còn chờ trận đại hồng thủy.
Việc anh ta chết vẫn chưa chứng tỏ được rằng anh ta đã sống.
Điều kiện đầu tiên để trở thành bất tử là bạn phải chết đi.
Có thể chết ở đảo Thánh Elena mà hoàn toàn không phải là Napoleon.
Nếu nheo mắt nhìn thế giới, có thể dễ dàng giấu nước mắt hơn.
Sự sống sau khi chết không dễ, đôi khi phải bỏ ra cả cuộc đời để làm điều đó.
Hãy biết quý lời nói. Mỗi lời nói đều có thể là lời cuối cùng của anh.
Thậm chí trong im lặng hắn cũng có những lỗi cú pháp.
Tôi không nghĩ rằng cá vẫn câm lặng nếu chúng cũng có nhiều điều bí mật như chúng ta.
Người nào có cái lưỡi biết vâng lời, người đó thường im lặng.
Nhiều khi cần phải im lặng để người khác nghe thấy anh.
Không thể tước đoạt lời nói của những người im lặng.
Qua những lời của họ anh sẽ hiểu họ muốn im lặng điều gì.
Có thể phỉ nhổ mình mà không cần mở miệng.
Đừng nói những lời ngu xuẩn – kẻ thù đang nghe lén đấy.
Nếu đã ngậm nước vào miệng thì ít nhất sau đó cũng đừng nhổ vào người khác.
Khi những lời bịa đặt cũ đi, chúng sẽ biến thành huyền thoại.
Người ta bảo rằng người mất răng thì lưỡi tự do hơn.
Chắc hẳn địa ngục có cả cửa ra lẫn cửa vào, một khi có thể nhanh chóng đi qua đó đến vậy.
Ranh giới giữa thiên đường và địa ngục thường thay đổi, nhưng bao giờ cũng đi qua chúng ta.
Quỷ sứ rất xảo quyệt – nó có thể xuất hiện trước mặt chúng ta dưới bộ dạng của quỷ sứ.
Ở địa ngục, quỷ sứ là một nhân vật tích cực.
Khó nhất là đốt cháy địa ngục.
Tôi sợ các thiên thần. Họ quá tốt bụng, họ dễ bị thuyết phục trở thành quỷ dữ.
Tôi luôn sợ những kẻ đòi hỏi quyền lực đối với linh hồn. Họ sẽ làm gì với thể xác?
Lòng tin mù có đôi mắt dữ.
Nhiều khi tôi lo lắng: Nhỡ đâu chúng ta đã ở thiên đường?
Tại sao tôi viết ngắn? Vì không đủ lời.
Khoảnh khắc nhận ra sự bất tài của mình là một loé sáng thiên tài.
Nghệ thuật đi trước, còn theo sau là những kẻ áp giải.
Hỡi các nhà văn nhà báo, đừng viết bằng mực, mà bằng máu. Nhưng chớ dùng máu của người khác.
Nghệ thuật có cần phải để hiểu hay không? Có, nhưng chỉ đối với ai mà nó hướng đến.
Nghệ thuật là đam mê của anh ta. Bị anh ta suốt đời truy đuổi.
Người ta viết về tất cả. Nhưng thật may mắn – người ta chưa nghĩ về tất cả.
“Tôi là nhà thơ của ngày mai” – anh ta nói. “Để đến ngày kia ta sẽ nói về điều này” – tôi đáp.
Có những vở kịch yếu đến nỗi không làm cách nào rời khỏi sân khấu.
Một tác phẩm thiên tài đến một kẻ ngốc cũng có thể hiểu được. Nhưng hoàn toàn theo cách khác!
Tôi muốn nói một lời với thế giới. Và vì không làm được điều đó nên tôi trở thành nhà văn.
Họ thán phục nói: “Anh ấy sẽ đuổi kịp các thiên tài.” Tôi lo lắng hỏi: “Nhưng với mục đích gì?”
Có những nhà văn không thể dịch ra các ngôn ngữ khác. Có thể tha hồ tuyên truyền họ ở nước ngoài.
Hỡi những kẻ đạo văn, hãy ngủ ngon lành. Nàng thơ là đàn bà, và cô ta ít khi thú nhận ai là kẻ đầu tiên.
Người ta mài mòn đũng quần, thậm chí cả trên ngai vàng.
Vòng nguyệt quế nhiều khi bám rễ vào đầu.
Nhiều khi trao giải thưởng dễ hơn là thừa nhận lẽ phải.
Hãy tạo ra các huyền thoại về mình, mọi thánh thần đều bắt đầu bằng cách đó!
Nhiều kẻ muốn thành ngôi sao đã treo mình trên cột đèn.
Mỗi người sinh ra với một cặp mông có thể dùng để ngồi trên ngai vàng.
Quyền lực thường được truyền từ bàn tay này sang bàn tay khác hơn là từ bộ óc này sang bộ óc khác.
Một số bậc thang danh vọng dẫn đến giá treo cổ.
Để trườn lên cao, phải xếp cánh lại.
Muốn giấu mặt – hãy khoả thân.
Bất kỳ một mùi thối nào cưỡng lại cái quạt gió đều tự cho mình là Donkihote.
Con người là thứ phẩm của tình yêu.
Từ khi con người đứng lên bằng hai chi sau, anh ta không thể lấy lại được sự cân bằng nữa.
Thiên chức của con người là gì? Trở thành con người.
Có thể thấy ngay người đàn ông chân chính, kể cả khi anh ta khoả thân.
Kỹ thuật sẽ hoàn thiện tới mức con người không cần đến bản thân mình nữa.
Trẻ con sinh ra bố mẹ.
Cần phải sống có bản sao, để khi lỡ biến mất còn có chứng cớ về sự tồn tại của mình.
Cuộc sống bắt con người làm nhiều việc một cách tự nguyện.
Đến khi nào thì con người chinh phục được khoảng cách giữa con người?
Đừng nói xấu về con người. Vì anh cũng là con người.
Con người không đến nỗi cô đơn đâu – vì luôn có ai đó theo dõi anh ta.
Không thể trở về hang động được nữa – chúng ta quá đông.
Đừng chửi con người bằng thứ tiếng mà anh ta không biết. Đó là bạo dâm.
Có thể chăng, bằng giải phẫu người ta rút ra kết luận: con người được tạo ra cho mục đích gì?
Hỡi con người, thế giới trước mặt anh rộng mở, vậy nên hãy cẩn thận đừng rơi vào đó.
Con người phản ứng chậm. Phải đến thế hệ sau mới hiểu.
Tất cả trong tay con người, vì thế phải thường xuyên rửa tay.
Con người còn hơn cỗ máy móc, ở chỗ biết tự bán mình.
Con người suốt đời ăn chính mình để không trở thành kẻ ăn thịt người.
Nếu kẻ ăn thịt người dùng dao và nĩa, thì đấy có phải là tiến hoá không?
Hắn ta đã phạm tội giết người! Cái con người trong bản thân hắn.
Lương tâm của anh ta trong sạch. Chưa hề qua sử dụng.
Mà có thể, chúng ta chỉ là ký ức của một ai đó?
Bao giờ tôi cũng coi anh ta là sư tử, nhưng khi thấy anh ta bò bốn chi mới biết là mình lầm.
Chỉ có những người thật lớn mới có thể cho phép mình ngẩng đầu.
Con người lớn lên, họ sẽ khó trốn kín được.
Con người, như tôi nhận thấy, ưa thích những ý nghĩ không buộc họ phải suy nghĩ.
Tôi đẹp trai, tôi khoẻ mạnh, tôi thông thái, tôi tốt bụng. Tất cả những điều đó do tôi phát hiện ra.
Anh xuất phát từ đâu phụ thuộc vào di truyền, nhưng anh trở thành ai phụ thuộc vào chính trị.
Sự sinh ra là một quá trình đau đớn, đặc biệt là con người tự sinh ra chính mình, mà lại vào lúc đã có tuổi tác.
Biết bao người muốn từ bỏ chính mình trong phút hiểm nguy!
Trước kia con người gần nhau hơn. Buộc phải vậy – vì thời đó chỉ có vũ khí đánh gần.
Cuộc sống là một vật tai hại. Tất cả mọi người đều chết vì nó.
Cuộc sống thật khó khăn: thậm chí thoạt đầu phải làm cả những điều ngu ngốc.
Thế giới không thể tha thứ cho những người không hề có tội lỗi gì.
Cuộc đời lấy đi của con người quá nhiều thời gian.
Bi kịch của thời đại thể hiện qua tiếng cười của nó.
Thật khủng khiếp hơi thở của thời đại không có gì để thở.
Cửa sổ nhìn ra thế giới có thể bị bịt kín bằng báo.
“Tôi nghe nói thế giới đẹp lắm” – người mù nói. “Hình như thế” – người sáng mắt đáp.
Anh có thể hình dung nổi một người đàn ông cho phép tình nhân kể chuyện cổ tích trong suốt một ngàn lẻ một đêm?
Còn những người đàn bà khoả thân cũng thông minh?
Ôi khốn khổ làm sao! Xung quanh toàn đàn bà trần truồng trong những bộ quần áo kín đến tận cổ.
Hãy nói nhà ngươi ngủ với ai, ta sẽ nói nhà ngươi mơ thấy ai.
Một số người không thấy sự khác nhau giữa thủ dâm và “sự chung thuỷ với chính mình”.
Làm sao để dịch được tiếng thở dài sang các ngôn ngữ khác?
Mắt xích yếu nhất là mắt xích mạnh nhất – nó phá đứt dây xiềng.
Sự bất lực của bản thân cũng nguy hiểm như sức mạnh của kẻ khác.
Hãy bắt đầu lại từ đầu một lần nữa! Nhưng trước đó phải kết thúc như thế nào?
Sự ngu xuẩn không bao giờ vượt qua giới hạn: nó đặt chân đến đâu, đó là lãnh vực của nó.
Tôi mơ thấy tờ quảng cáo dụng cụ tránh thai: “Những kẻ không được sinh ra sẽ cảm ơn anh.”
Khi không có gì để cười, các nhà trào phúng ra đời.
Tất cả các bi kịch vĩ đại đều có kết thúc, nhưng ai mà ngồi đợi được đến lúc kết thúc?
Chỉ có thể quan tâm đến cứt trong trường hợp nó được dùng làm phân bón.
Anh ta cưỡng hiếp khoa học – nhưng không làm cho nó sinh nở.
Sự không hiểu biết của chúng ta càng ngày càng đạt đến những thế giới xa xôi.
Có những chiến luỹ mà một phía trống không.
Người ta thường hay phê phán tội ác. Vì chúng được thực hiện quá tồi.
Khi nào sinh ra chủ nghĩa bi quan? Khi hai khối lạc quan ngược chiều đụng đầu nhau.
Bao giờ cũng có những người Eskimo sẵn sang soạn ra những chỉ dẫn phòng chống nóng nực cho dân chúng ở Công gô.
Ai biết được Columbus sẽ phát hiện ra cái gì nếu Châu Mỹ không chắn ngang đường đi của ông ta?
Hãy trao ước mơ của mình cho kẻ thù, có thể chúng sẽ phải chết khi thực hiện nó.
Đống phân nói: Đồ hèn nhát! Không dám động đến ta!
Kiệt sức, dấu chấm than biến thành dấu hỏi.
Hãy suy nghĩ trước khi suy nghĩ.
Anh ta giương ngọn cờ thật cao – vì không muốn nhìn thấy nó.
Nhà ngươi khát máu ư? Thì hãy làm con rệp!
Đầm lầy đôi khi gây ra cảm tưởng có độ sâu.
Tôi biết một người vô học đến nỗi phải tự mình nghĩ ra những câu trích dẫn từ các nhà kinh điển.
Cần có nhiều kiên nhẫn để học trở thành người kiên nhẫn.
Khi huyền thoại biến thành hiện thực, ai là kẻ chiến thắng: người duy tâm hay người duy vật?
Tất cả đều là ảo tưởng. Tất nhiên, kể cả câu vừa nói.
Nhiều chiếc bumerang không quay trở lại. Chúng chọn tự do.
Khi gió không thổi, thì cả ngọn phong vũ biểu trên mái nhà cũng có tính cách.
Những kẻ hèn nhát cũng không bao giờ sợ phải nằm ở nghĩa trang của những người anh hùng.
Lương tâm đôi khi được sinh ra từ sự cắn rứt lương tâm.
Tất cả các bi kịch vĩ đại đều có kết thúc. Nhưng mà ai có thể ngồi đợi đến kết thúc?
Rất không nhiều người ở thế kỷ XX thấy trước rằng thế kỷ XXI sẽ đến.
Mái nhà trên đầu thường không cho phép con người lớn lên.
Nếu như người ta hô “tiến bộ muôn năm!” thì bao giờ cũng phải hỏi lại: “Tiến bộ của cái gì?”
Ai có trí nhớ tốt, kẻ đó có thể quên đi nhiều điều một cách dễ dàng hơn.
Mọi người áp sát nhau đến mức không còn chỗ cho cảm xúc.
Sự tầm thường giết chết người. Nhưng là người khác.
Chỉ có thiên tài và kẻ ngốc mới độc lập về trí tuệ.
Chỉ có thể suốt đời đi đến đích nếu như nó thường xuyên lùi xa ta.
Muốn hát trong dàn đồng ca? Đầu tiên hãy nhìn kỹ cây gậy chỉ huy.
Có những khi sự trừng phạt kéo theo tội ác.
Sự thông thái cần phải thừa thãi, bởi vì ít ai dùng đến nó.
Một tư tưởng sẽ bất tử với điều kiện nó thường xuyên được sinh mới.
Ai vượt quá thời đại thường phải bước đi với cái đầu cúi thấp.
Hãy tôn cao trái tim! Nhưng không cao hơn khối não.
Hãy thận trọng trộn thêm sự ngu ngốc của kẻ khác vào sự thông thái của bản thân.
Nhiều khi chính chứng cớ ngoại phạm lại là tội ác.
Lịch sử là bộ sưu tập những sự kiện không đáng có.
Hãy cẩn thận khi những kẻ không cánh vung cánh lên.
Và ngọn roi cũng nảy mầm – một khi gặp được mảnh đất tốt.
Và sự mù chữ của kẻ khác cũng cản trở việc viết của ta.
Nhiều khi đêm quá tối để nhận ra nó.
Và những cái mông cũng mang mặt nạ. Vì những nguyên nhân dễ hiểu.
Nếu anh thích cái túi, anh hãy mua nó cùng với con vật mà người ta muốn bán cho anh trong cái túi đó.
Câu hỏi của Hamlet ở mỗi nước được vang lên một cách khác nhau.
Vì hèn nhát hắn giấu những ý nghĩ của mình vào đầu kẻ khác.
Không phải người nào biết quá nhiều cũng biết về điều đó.
Tôi đã mấy lần thấy mình đang dùng kính lúp soi tìm mình trên quả địa cầu.
Nào chúng ta hãy tránh đổ máu bằng cách đưa ra danh hiệu anh hùng danh dự.
Sự kiện bao giờ cũng trần trụi, kể cả khi nó được khoác bộ áo mốt nhất.
Nhiều người vượt trước thời đại của mình buộc phải chờ đợi nó ở những gian phòng không tiện nghi chút nào.
Ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng là ta.
Những cây liễu luôn run rẩy dưới bất kỳ chế độ nào. Nhưng thật quỷ quái, dưới chế độ nào chúng cũng xanh một cách thanh bình.
Ngọn lửa nhiệt tình để lại hoặc là tro tàn, hoặc là sự nghiệp.
Ở những nơi cấm cười thì ở đó thường không được khóc.
Luận cứ càng chông chênh thì lập trường càng vững.
Sự ngu ngốc của thời đại này cũng là bài học quý cho thời đại sau hệt như sự khôn ngoan vậy.
Sự mất ngủ là căn bệnh của những thời đại khi con người bị buộc phải nhắm mắt trước nhiều sự vật.
Hãy nhớ rằng cái giá phải trả cho tự do sẽ giảm khi nhu cầu tăng.
Những kẻ vắng mặt bao giờ cũng sai, nhưng nhiều khi họ giữ được mạng sống của mình.
Những mơ ước táo bạo nhất của chúng ta đã thành hiện thực. Bây giờ đến lượt những mơ ước không táo bạo.
Đỉnh cao những hiểu biết về con người là kho lưu trữ của mật vụ.
Hãy thận trọng: khi anh ở giữa vầng hào quang thì kẻ thù của anh nắm lợi thế- họ rình trong bóng tối.
Ngột ngạt quá, hãy mở những cửa sổ! Để những kẻ ngoài kia cũng thấy.
Ngu dốt là mẹ của mọi tội ác, nhưng bố của chúng nhiều khi là thiên tài.
Mọi người đều muốn lòng tốt. Đừng đem cho nó đi.
Tác giả:
Stanislav Jerzy Lec (phát âm như Letz), sinh năm 1909 ở Lvov trong một gia đình bố là quý tộc Áo, mẹ gốc Do Thái ở Ba Lan. Tốt nghiệp Luật, từ rất sớm Lec sống trong sự ảnh hưởng của ba nền văn hoá lớn là Ba Lan, Áo và Do Thái. Từ 1929, Lec bắt đầu hoạt động văn học, in thơ văn ở các báo, tạp chí Varsava. Năm 1941 ông bị bắt giam vào trại tập trung của Đức quốc xã, nhưng trốn thoát 3 năm sau đó và tham gia kháng chiến, làm ngoại giao cho Áo và mất năm 1966 tại Varsava.
Ngoài nhiều tập thơ, văn trào phúng, Lec là tác giả của khoảng 2.000 câu cách ngôn độc đáo đặc biệt được ưa chuộng ở Ba Lan và được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Lec trở nên nổi như cồn vì hóm hỉnh. Sách tập hợp các câu cách ngôn của Lec bằng tiếng Nga có tên: Những suy tưởng không chải chuốt. Là những ý nghĩ vụt lóe sáng hay hiểu đơn giản là nghĩ gì nói nấy.
(Sưu tầm)
Thiên tai và lòng người
Sau những ngày bão lũ, lụt lội, sụp núi kinh hoàng rồi đến những cơn rét hại ở miền Bắc trong những ngày đầu xuân này, tôi lại nhớ đến cái thân phận bé nhỏ của con người trước thiên nhiên, nhớ chừng nào lại thấy mình nhỏ bé hơn chừng nấy.
Ấy thế mà lắm kẻ mới tìm ra hoặc cóp-pi đâu đó được đôi ba điều dở hơi gọi là phòng chống bão lũ, phòng chống thiên tai, đã vội loan tin rùm trời là đã biết cách khắc phục thiên nhiên, chống chọi được với thiên nhiên, làm như ta đã là người tài giỏi lắm, có khi huênh hoang coi trời bằng vung, nhưng thực ra đó là những tuyên bố lấy điểm, lấy tiếng trên truyền hình hoặc trước bàn dân thiên hạ để kiếm hoặc giữ lấy cái chức cái phận thôi, chứ khi quay về, chỉ nghe một luồng sét nổ ầm trên bầu trời thì kẻ ấy lại thu mình nhỏ lại như con kiến, miệng lầm rầm khấn vái Trời Phật Nam mô nam mô…
Quả thật, đứng trước thiên nhiên, con người ta mới nhận ra được mình thật là nhỏ bé… nhưng nói như vậy không có nghĩa là chúng ta khoanh tay ngồi chờ, chúng ta vẫn biết được cái sự nhỏ bé của mình và vẫn phải tìm cách đối phó với cuồng phong bão tố, chứ đâu phải buông tay nhìn số phận, chỉ xin đừng có những tuyên bố hợm mình đòi đứng trên cả thiên nhiên, không dám đâu nhé! Vì chỉ có quyền lực siêu nhiên mới có thể đứng trên đất trời mà thôi.
Nhắc đến đây tôi lại nhớ tới hai câu nói của hai phi hành gia cho cùng một hành động, một là của người vô thần và một là của người có đức tin. Số là khi lần đầu tiên con người bay ra được ngoài không gian, Yuri Gagarin, một người vô thần huênh hoang tuyên bố: “Thiên Chúa đâu? Tôi đã ra khỏi bầu trời mà có thấy Thiên Chúa của các người đâu nào?”, còn John Glenn, một người có tín ngưỡng thì ông ta lại nói: “Bay ra đến đây, tôi thấy khung cảnh đẹp tuyệt vời, tôi càng cảm thấy khâm phục sự kỳ diệu của Tạo Hóa đã ban cho con người”. Chỉ cần nói thế là đủ và không cần phải bình luận dài dòng thêm làm gì nữa.
Trong những ngày miền Bắc giá lạnh khác thường như thế này, tôi lại nhớ đến mùa xuân năm xưa, cách đây hơn hai mươi năm. Ngày ấy chúng tôi còn trẻ và rất nhiệt tình với phong trào ca hát. Lúc ấy tôi là trưởng nhóm ca nhạc xung kích mà, thường rất khó khăn để tìm ra được bài hát mới, ca nhạc xung kích mà hát đi hát lại mấy bài cũ thì ai mà nghe cho? Vì vậy nên thường xuyên theo dõi ca khúc mới trên radio, bài nào hay thì thu vào cassette rồi ký âm lại, tập dợt và đem đi hát, nhờ vậy mà cái vốn nhạc lý và ký âm của tôi dần dần vững chãi là do ở thời gian khó khăn trui rèn này.
Năm ấy chọn được hai bài: Mùa xuân đến rồi đó của Trần Chung và Gởi nắng cho em của Phạm Tuyên. Tất nhiên là rất nhiều, nhưng hai bài này lại sâu sắc và thấm thía hơn cả, nhất là bài Gởi nắng cho em, mãi đến tận hôm nay tôi vẫn hát và thành thực thú nhận là chưa hề thấy cái nốt nhạc bài này in ở đâu bao giờ, nhưng chúng tôi vẫn không bao giờ quên được giai điệu và lời hát thiết tha trong thời điểm âm nhạc của chúng ta mới thoát ra khỏi dòng nhạc cứng nhắc để tiến dần đến dòng nhạc viết cho tâm hồn người:
Anh ở trong này chưa thấy mùa đông.
Nắng vẫn đỏ mận hồng đào cuối vụ.
Trời Sài Gòn xanh cao như quyến rũ.
Thật diệu kỳ là mùa đông phương Nam.
Đúng vậy, thiên nhiên hình như chia không đồng đều giữa hai miền Nam Bắc, mùa đông miền Nam trời vẫn nắng gay gắt, chả bù cho miền Bắc rét đậm, trâu bò ngã lăn ra chết hàng loạt, bao gia đình lâm vào cảnh khốn đốn, chống chọi với giá rét và cả với cái đói.
Muốn gởi ra em một ít nắng vàng,
Thương cái rét người thợ cày thợ cấy.
Nên cứ muốn chia nắng đều cho ngoài ấy,
Có tình thương tha thiết ở trong này.
Có muốn gởi thì cũng biết gởi làm sao đây? Giá như nắng mà chia được thì cũng cố mà chia ra ngoài ấy cho đều, để nồi cơm nhà nghèo vẫn còn được nóng, vẫn còn được đầy.
Gởi nắng cho em
Gởi nắng cho em
Gởi nắng về Sưởi ấm những bàn tay…
Vâng, may lắm thì cũng chỉ sưởi ấm được những đôi bàn tay thôi, miền Bắc giá rét ơi!
Hà Nội và nỗi nhớ…
Tôi không phải là người Hà Nội, nói đúng hơn là không được là người Hà Nội. Khi nói thế nghĩa là tôi dành những tình cảm trân trọng của mình cho Hà Nội, chẳng phải đó là vì thủ đô nên tôi trân trọng đâu, nhưng qua những cảm nhận từ sách báo, từ âm nhạc, từ văn thơ và cũng từ thực tế khi tôi ghé thăm mảnh đất đáng nhớ này cách đây mấy năm, tôi thấy quả thật Hà Nội có một chỗ đứng rất đáng trân trọng trong lòng tôi cũng như mọi người.
Vì sao thế nhỉ?
Những ai đã từng biết Hà Nội qua thơ văn thì rõ ràng rành Hà Nội hơn tôi rồi, vì biết bao sách báo khảo luận tự lâu nay đã nói về nó, nhưng hôm nay tôi muốn nói về Hà Nội qua cảm nhận âm nhạc để biết cái tuyệt vời của nó, Hà Nội đã sản sinh ra không biết bao nhiêu bài ca lắng đọng hồn người trải qua hằng mấy thế hệ, cho dù các tác giả của nó người ở quê hương, người di cư vào Nam, người tha hương nơi đất khách, cũng vẫn nhớ về Hà Nội với một niềm thương vô bờ bến. Trong entry này tôi chẳng ngại ngùng gì mà không dám nói đâu. Xa Hà Nội thấy nhớ thấy thương, phải bị chia xa Hà Nội thì lại thấy mất đi cả nửa hồn mình. Nhạc sĩ nào khi viết về Hà nội cũng đều cảm nhận như vậy cả, mà không phải chỉ Nhạc sĩ mà thôi đâu, người nghe cũng thế, cái chất Hà Nội nó len vào và ghi dấu ấn khi cả một thời biết Hà Nội qua âm nhạc.
Hôm qua vô tình nghe lại bài Giấc mơ hồi hương của Nhạc sĩ Vũ Thành, tuy đây là bài hát của một người di cư sau sự kiện 1954 chia cắt đất nước, nhưng không giấu nỗi niềm nhớ thương thực lòng của một người nghệ sĩ, chuyển thương nhớ của mình qua các nốt nhạc và giai điệu mà khi cất lên tiếng hát quả thực nghẹn cả lòng người, trong đó có những đoạn ca từ vô cùng xúc động:
Lìa xa thành đô yêu dấu,
một sớm khi heo may về
Lòng khách tha hương vương sầu thương
Nhìn “em” mờ trong mây khói,
bước đi nhưng chưa nỡ rời
Lệ sầu tràn mi, đượm men cay đắng biệt lyRồi đây dù lạc ngàn nơi
Ta hướng về chốn xa vời
Tìm mộng xưa lãng quên tháng ngày tàn phai
Nghẹn ngào thương nhớ “em” … Hà Nội ơi
Làm sao khi nghe những dòng nhạc như thế này mà quên được nhỉ? Cái chữ em trong dấu ngoặc kép này coi Hà Nội như một người tình, một người yêu không thể nào rời ra được, thế mà phải chia xa, đất nước chia làm hai miền, lòng người ly biệt quặn đau không dứt được…
Ta nhớ thấy em một chiều chớm thu
Dáng yêu kiều của ngày đã qua
Thướt tha bên hồ liễu thưa…
Lắng tiếng tiêu buồn của ngàn phím tơ
Thiết tha thề ước …
mối duyên hờ, đã phai mờ, trong bóng đêm mơ hồ.
Khi hát đến câu này thì quả không thể nào dằn được nữa, nhớ nhung đã làm lệ dâng đầy khóe mắt. Khi tôi nghĩ đến cái tâm tư của của một người rời Hà Nội vào Nam qua dòng nhạc tuyệt vời này thì tôi cũng lại nhớ đến những dòng nhạc bi hùng khác của một người miền Nam tập kết ra Bắc không kém phần lai láng tuyệt vời như dòng nhạc trên chút nào:
Nhớ những cơn mưa dài cuối đông,
áo chăn chưa ấm thân mình.
Và nhớ lúc bom rơi thời chiến tranh,
đất rung ngói tan gạch nát.
Em vẫn đạp xe ra phố,
anh vẫn tìm âm thanh mớị
Bài hát đôi ta là khúc quân ca,
là ước mơ xa hướng lên Ba Đình,
tràn niềm tin!
Tuy đây là một bài nhạc đỏ nhưng cái thi vị của giai điệu và lời ca vẫn cuốn hút một thời những người như tôi, tôi chỉ nói đến khía cạnh nghệ thuật thôi, vì Nhạc sĩ Hoàng Hiệp trong bom đạn ông cũng đã dùng chất đỏ của nhạc tạo nên cái men nghệ thuật không thể nào quên:
Nhớ phố thâm nghiêm rợp bóng cây,
tiếng ve ru những trưa hè.
Và nhớ những công viên vừa mới xây,
bước chân em chưa mòn lốị
Ôi nhớ Hồ Gươm xanh thắm,
nơi Tháp Rùa nghiêng soi bóng,
thành cũ Thăng Long,
hồn nước non thiêng
còn lắng đâu đây dấu xưa oai hùng.
Thật vậy, cái chất nghệ thuật trong ngôn từ âm nhạc không có biên giới, theo tôi rất khó phân biệt được vì đó là cái hồn, và không phải bài hát nào cũng có hồn cả đâu. Song khi nhớ lại những bài hát về Hà Nội bỗng dưng trong tôi trào lên một cảm xúc khó tả, cho dù là ai viết, người di cư hay người tập kết không thành vấn đề, vì trên tất cả, Hà Nội như bóng mát làm dịu lòng người, cho dù lời bài hát Hận ly hương này ca lên vẫn vô cùng ray rứt, nhưng quả thực rất tuyệt vời:
Xa quê, xa mái tranh thân yêu
xa bến xưa cô liêu, với hình bóng quê nghèo.
Đêm nay ta lặng ngắm mây trôi,
nhớ về chốn xa xôi, hận sầu dâng đầy vơi…
Cái chữ hận nơi đây chẳng phải trách một cá nhân hay một chính thể nào, mà cái hận ở đây là hận cho phận người không được bên Hà Nội, không được náu mình nơi quê xưa, không được thơ thẩn trên những con đường vắng của Hà Nội, như máu thịt mình bị mất đi, như hồn mình bị ai giằng xé và cướp mất.
Khi hát những dòng này, quả thật không chỉ riêng tôi mà người khác cũng muốn khóc thật đấy, nhớ hàng liễu bên hồ, nhớ những phố xưa rêu phong, nhớ những ngõ ngách chật hẹp, nhớ những con đường đông nghịt xe cộ… những hình ảnh ấy rất chi là bình thường nhưng khi hát lên thì thấy cả một trời yêu thương và nhung nhớ, cho dù ngày ấy, lúc ra thăm Hà Nội lần đầu tiên, tôi không thích lắm vì khi ấy khó tìm ra nơi có những nét văn hóa riêng biệt, những món ăn ngon và đặc trưng của Hà Nội như những gì mình biết qua sách báo, chợ Đồng Xuân thì chém chặt ai được cứ chém nên nó tạo cho mình những điều không vừa lòng, nhưng ngẫm nghĩ lại thì thấy hóa ra những cái đó đã tạo ra một Hà Nội trong tôi thật gần.
Thế mà thời gian gần đây, nghe đâu sự phát triển đến chóng mặt của Hà Nội đã làm cho một bộ phận nào đó trong giới trẻ sống buông thả, ăn chơi đua đòi, tự do yêu đương hôn hít nơi công cộng… làm mất đi những nét đẹp cổ kính một cách thuần khiết của Hà Nội, đã làm không ít người đau lòng khi nghe qua điều đáng buồn này. Giá như ta biết gìn giữ một tí thì Hà Nội sẽ đẹp biết bao nhiêu, hình ảnh Hà Nội trong lòng người sẽ quý giá trân trọng biết bao nhiêu…
Tôi đang mơ một ngày nào đó Hà Nội sẽ trở lại đẹp như thế, để những lời ca vẫn còn chứa chan cái hồn Hà Nội, vẫn còn nhung nhớ Hà Nội như một người tình. Phải, tôi đang mơ và tôi vẫn đang mơ…
Một tiếng kêu…
Bài này đã được in thành tờ bướm Bảo Vệ Sự Sống, cũng đã được đăng trên Blog BVSS từ năm ngoái, hiệu ứng đánh động tâm hồn người đọc rất mạnh. Nhiều thai phụ có ý định phá thai, nhưng khi đọc được bài chia sẻ này, đã khóc và giữ lại em bé của mình.
Xin các bạn BLOGGERS gần xa, nếu đồng lòng Bảo Vệ Sự Sống, có thể copy về Blog của mình, hoặc in ra chuyển cho bạn bè. Được như vậy, chính mỗi bạn cũng sẽ là một chiến sĩ Bảo Vệ Sự Sống – Chống Phá Thai hôm nay, ngay trong môi trường sống của mình…
“EM ĐỪNG GIẬN BA MÁ CỦA EM NHÉ !”
Tôi là sinh viên Y Khoa. Tôi đã được hạnh phúc thực tập ở Từ Dũ, một bệnh viện phụ sản lớn của Sài-gòn trong suốt hai mươi mốt ngày. Hai mươi mốt ngày tôi đã được hạnh phúc đến rơi lệ, đến lâng lâng cả người, đến nỗi không biết mình sẽ làm gì và đang làm gì nữa, khi được tận tay mình, với mười ngón tay nâng niu chào đón những đứa trẻ đang oe oe khóc bước ra cõi trần.
Thế nhưng tôi lại thất thểu và cứ bứt rứt mãi trong người khi gặp phải những bà mẹ nhẫn tâm trút bỏ thai nhi là chính đứa con bé bỏng vô tội của mình. Bệnh viện Từ Dũ ca chiều từ 3 đến 7 giờ thường rất ít người đi sanh nhưng lại rất nhiều người đi bỏ… “nợ đời”.
Lũ sinh viên chúng tôi giành giựt nhau để được đỡ cho những ca sanh bình thường, nhưng lại cố tình “nhường nhau”, đôi khi phải “ép nhau” phụ đỡ cho những ca “trút gánh nặng”. Và đã có một trong những ca “trút gánh nặng” như thế đã làm tôi và các bạn sinh viên của tôi sẽ không bao giờ quên được…
Đó là một bà mẹ trẻ có thai đã được 26 tuần tuổi, chị là một người rất khó chịu, hầu như không thể tiếp xúc được. Sau những can thiệp y khoa của bác sĩ, chị bắt đầu chuyển dạ và sinh ra một bé trai.
Bình thường những ca này khi vừa sinh ra là đứa bé chết ngay hoặc chỉ “ngáp ngáp chào đời” vài cái rồi cũng chết như ý mẹ nó mong muốn. Nhưng lạ thay, đứa bé này lại không chịu chết. Chị nữ hộ sinh bảo cô bạn của tôi: “Em cứ việc đặt đứa trẻ xuống nền nhà một chút, chờ nó…chết !”
Chờ mãi, chờ mãi, hơn 30 phút mà nó vẫn chưa chịu chết. Mấy đứa sinh viên chúng tôi sốt ruột: “Chị ơi, đứa bé không chết, hay tụi em làm rốn cho bé nhé ?”
Thấy sự lạ lùng cộng với sự hối thúc và sốt ruột của hai đứa tựi tôi, chị nữ hộ sinh đành bảo: “Ừ thôi, tụi em làm rốn cho nó đi”. Bạn tôi và tôi liền vội chạy đến bồng bé lên đặt vào chiếc bàn có đèn sưởi ấm và làm rốn cho bé. Bé có khuôn mặt rất tươi và đẹp lạ lùng. Tôi có cảm giác bé rất giống… Chúa Giê-su Hài Đồng !
Trong khi đó, chị nữ hộ sinh quay sang bảo với mẹ đứa bé: “Nó không chịu chết em ơi, vậy em có chịu nuôi nó không ?” Chỉ một câu trả lời cụt ngủn, vô cảm lạnh buốt: “Không !”
Suy nghĩ một lát, chị y tá bảo chúng tôi đem gửi bé lên khu Dưỡng Nhi 1, nơi chăm sóc những cháu bé sanh non hoặc bị tai biến trong lúc sanh. Nếu sau này mẹ nó vẫn không chịu nhận thì sẽ gửi nó sang một cô nhi viện nào đó.
Bồng em bé trên tay, bé rất tươi và đẹp, tôi cứ nghĩ mãi về em. Em là ai thế ? Cuộc đời em sẽ đi đâu, sẽ về đâu ? Cầu chúc em có được một mái ấm thật sự ? Em đừng giận ba má của em nhé !
Tôi nhớ cách đây mấy năm, có lần về Huế đón Tết, con chó Mực nhà tôi như muốn chào đón cô chủ nhỏ của nó bằng việc sinh tặng cô những con cún con. Mực sinh được 4 con cún. Nhưng buồn thay, tất cả 4 con cún con đều đã bị chết lưu ngay từ trong bụng Mực. Mực buồn lắm. Ba tôi lẳng lặng đem 4 cái bào thai nho nhỏ ấy đi chôn. Mực nhảy xồm lên, gầm gừ chống cự…
Mấy ngày sau, Mực không ăn, không uống, không vào nhà, mà ra nằm ngay chỗ ba đã chôn lũ cún con của Mực. Suốt ngày, Mực cứ đào đất tìm con, mệt thì Mực nằm xuống đó nghỉ, và rồi lại tiếp tục đào. Đặc biệt, khi quá kiệt sức, Mực luôn nằm vật ra ở tư thế như đang cho đàn con bú.
Tôi mang thức ăn ra cho Mực, mắt Mực sưng húp, chắc là Mực đã khóc nhiều lắm. Khóc vì Mực rất yêu con… Nhìn Mực buồn, Tôi cũng buồn lắm, buồn như lòng Mực đang buồn vậy. Tôi cảm nhận thấm thía thế nào là sự mất mát kinh khủng của Mực…
Tôi không muốn so sánh tình yêu giữa con người với nhau và tình yêu của loài vật mà tôi chỉ muốn chia sẻ cảm nhận của mình. Mực là một con vật nhưng lại có một tình mẫu tử thật tuyệt vời. Bằng tình yêu chân thật của một con chó, nó đã làm rung động gia đình tôi và tất cả những ai biết chuyện…
Còn đối với chúng ta thì sao ? Con người là hình ảnh của Thiên Chúa, mà Thiên Chúa là Tình Yêu thì con người cũng phải là Tình Yêu chứ. Tình yêu tự nó đã có một sức mạnh thiêng liêng, thì tôi nghĩ tình yêu mẫu tử sẽ còn mạnh mẽ nhiều hơn nữa.
Vậy tại sao con người ta lại từ khước, lại chối bỏ, lại nỡ giết đi chính huyết nhục của mình ?… Tình mẫu tử của con vật mà còn làm rung động được lòng người thì tại sao bao nhiêu sự sống bị giết đi, bao nhiêu tình mẫu tử bị huỷ diệt mà chúng ta lại không ra sức bảo vệ nhỉ ?
(Trích lá thư của một nữ sinh viên Y Khoa)
Cái đẹp vẫn còn đó
Dù cho ai đó đã cố tình bôi tro trát trấu, hay những kẻ rửng mỡ rung đùi trên đám nhầy nhụa của ao tù trưởng giả, thì quanh ta, cái đẹp của người phụ nữ vẫn còn đấy, cái hồn nhiên trong sáng của các em vẫn còn đấy, nó như một nét hương sắc vừa đẹp vừa thơm làm mặn cả lòng người với một niềm trân trọng. Phải chăng khi xảy ra những sự việc nhơ bẩn như diễn viên đóng vai Vàng Anh thì chúng ta càng thấy đáng trân trọng nhiều hơn, tôn vinh nhiều hơn những đóa hoa thơm khác hiện hữu quanh mình?
Nhân đọc lại bài Một Nửa của Nhà thơ Lê Nguyên Ngữ, nói về nỗi đau của hai em học sinh vì hoàn cảnh sinh nhai mà phải bỏ học, đồng thời xem lại tấm hình của hai em nữ sinh nào đó trên vnphoto.net sưu tầm được đã lâu, nhìn gương mặt rạng rỡ của hai em nữ sinh, ngẫm lại những câu thơ xúc động, tôi chợt nhớ lại rằng, thì ra cái đẹp vẫn còn đó, nó như chất keo kết dính những giá trị đạo đức và nhân cách ở đời, cho dù xã hội quanh ta đầy rẫy cám dỗ, thói hư, tật xấu, ăn chơi sa đọa bất cần đời… nhưng cái chất keo ấy vẫn vững bền để thắp sáng niềm tin quanh ta là cái đẹp vẫn còn, cái tốt vẫn còn. Hãy nghe lời khắc khoải của một nữ sinh trong ngày tựu trường không gặp lại được cô bạn năm ngoái của mình thì rõ:
Tựu trường sáng nay bạn ở đâu?
Ðể áo trắng quanh tôi bay đầy nỗi nhớ
Và tiếng cười cứ rơi như suối đổ
Xuống sân trường mùa thu!Trên dãy bàn quen thuộc, vô tư
Tôi vẫn để cặp mình giành nơi bạn
Cái chỗ ngồi khuất xa bục giảng
Gầm bàn lén lút quà trao!Hai chỗ ngồi năm ngoái có nhau
Ngày khai giảng mình tôi và chiếc cặp
Năm mới sân trường lá xanh ngăn ngắt
Cuối cành phượng đỏ sót vào thuBuổi tựu trường sáng nay bạn ở đâu?
Mình thì nhỏ mà đời rộng quá
Cuộc sống bên ngoài chia bao nhiêu ngả
Mà áo cơm ngăn bạn đến đây rồiBuổi học đầu năm không có bạn tôi
Cành phượng đỏ thu bay vào cửa
Tôi sẽ học một mình cho hai nửa
Một nửa tôi và nửa bạn ngoài đời.
Phải, đời rộng quá nên cuộc sống phải chia làm trăm ngả, nay bạn không còn được đến trường thì tôi sẽ học cho cả hai nửa. Cái ý trên của nhà thơ thật là tuyệt vời. Tôi không dùng lời lẽ văn hoa hay xa xôi đâu. Trong cái cảnh bon chen nhập nhằng trên blog và cuộc sống, ngay trong xóm blog nhỏ của ta đây vẫn không hiếm những gương sáng ấy, những hương thơm ấy, bạn MMB, bạn ĐTCT, bạn PT, bạn P371, bạn PL… nhóm NHG… vẫn tranh thủ ngoài giờ học đến với những hoàn cảnh cơ nhỡ là gì? Các cháu làm một cách tự nguyện mà có cần ai biết đến để khoe công đâu. Thế nên lắm khi ta hay nhìn đời bằng cặp mắt méo mó xét ra cũng không phải đâu. Đời vẫn còn đẹp, còn tròn và vẫn còn đáng trân trọng lắm đấy chứ.
Hóa ra sau vụ nhầy nhụa clipsex rồi đến một cô nàng nào đấy rảnh rỗi ngồi trước webcam thu hình chưởi ra rả làm xấu đi hình ảnh các em gái, thì các em vẫn tự mình vươn dậy bằng những hành động đẹp mà không cần đến báo đài hay nhà quảng cáo, vì cái đẹp vốn dĩ đã được Trời phú cho phụ nữ, nếu biết trân trọng thì sẽ như hoa nở rộ, đừng để bị vùi dập bằng những điều xấu xa kia làm hoen ố nó đi. Tôi đã biết, tôi đã thấy những công việc tuyệt vời mà các em đã làm, và tự trong tôi vẫn bừng lên một niềm tin mai đây những đóa hoa ấy sẽ được vun xới lên, được nhân lên để chứng tỏ cho mọi người biết rằng cái đẹp vẫn còn đó đấy thôi. Có mất đi đâu mà!

