Hai điều kỳ diệu
Lắm khi chúng ta thấy sự tương quan kỳ lạ giữa cuộc đời và máy tính, và nếu như cuộc đời giống như chiếc máy tính thì quả là tuyệt vời, và cũng có khi đó là một điều bất hạnh.
Hôm nọ trò chuyện với cháu Q, một kỹ sư tin học. Tôi hỏi: Theo cháu thì từ khi máy tính ra đời, điều lợi ích cụ thể nhất mà ta nhận được từ máy tính là gì? Tất nhiên là rất nhiều rồi, nhưng xin hãy nói 1 điều thôi!
Suy nghĩ một lúc, Q đáp: – Đó là cái lệnh Copy (Ctrl+C) trên bàn phím, nó giúp ta sao chép dữ liệu rất nhanh rồi dán vào cất chỗ nào theo ý mình muốn, chép bao nhiêu cũng được, phần mềm nào tốt, bức ảnh nào đẹp, trang web nào hay… copy là ta có ngay! Đây cũng là một dạng “ăn cắp công khai” và rất dễ dàng vì chỉ cần nhấn một cái là ta có thể sao chép thứ mình cần ngay tức khắc.
Tôi thấy cháu nói đúng, nhưng tôi thì lại thấy điều khác hay hơn nữa, đó là cái lệnh Undo (Ctrl+Z), tức là Hoàn tác, nghĩa là bỏ cái vừa làm, lấy lại cái lúc trước, nghĩa nôm na là sửa sai ấy mà, lỡ làm sai, chỉ cần nhấn một cái là nó sửa sai cho mình ngay! Sung sướng thật! Nói sung sướng là vì tôi làm nghề vẽ ấy mà, trước đây, khi chưa có máy tính và những phần mềm đồ họa, tôi phải vẽ bằng tay, nêu lỡ tô màu sai thì sửa lại rất cực, lắm khi phải bỏ, không sửa được nữa, thế mà ngày nay, chỉ cần gõ bàn phím cái cốp là hoàn lại ngay, hoàn một lô thao tác sai của mình chứ không phải chỉ một lần thôi đâu. Cháu Q cười lớn, cho rằng chú nói đúng, vì nếu không có cái lệnh hoàn tác Undo Ctrl+Z này thì khổ biết bao nhiêu, đánh máy sai phải bỏ, đánh lại, vẽ sai, xóa đi làm lại, thế thì còn gì là kỷ nguyên máy tính nữa.
Nay ngẫm lại cuộc đời thấy hai cái lệnh trên cũng là hai điều diệu kỳ trong cuộc sống. Giá như trên đời mà cũng có được hai cái lệnh đó nhỉ? Lúc ấy sẽ tuyệt vời biết bao nhiêu!? Nhưng cũng hãy coi chừng!
Với Ctrl+C, ta hãy copy hạnh phúc đến những gia đình đang đổ vỡ, ta copy sự giàu có cho những gia đình hoạn nạn khó khăn, ta copy sự chung thủy cho những anh chàng sở khanh, ta copy sự chân thật cho những kẻ láo toét, ta copy hàng triệu thứ trên đời cho cuộc sống đẹp hơn, ví dụ như cô nàng này thấy bạn mình có một người yêu tuyệt vời quá, ao ước muốn có được người như vậy, Ctrl+C là có ngay! vân vân và vân vân… Nhưng cũng xin đừng copy vô tội vạ vì kế bên điều tốt lành thì thường là những cái vực sâu thăm thẳm của tội lỗi, của xấu xa, của đớn hèn… cần phải tính táo để biết mình copy cái gì trong đời là vậy.
Với Ctrl+Z lại càng tuyệt vời hơn. Giá như trong đời mà ta biết sửa sai như lệnh Undo vậy nhỉ? Lắm khi làm sai thì ta phải trả giá cho cái sai mình làm bằng danh dự, bằng lương tâm, và có khi bằng cả cuộc đời mình, dễ gì Undo được? Nếu có cái lệnh tuyệt vời như máy tính kia thì đỡ biết chừng nào, nhưng nó cũng vẫn có hai mặt, vì nếu lợi dụng nó để làm bậy rồi undo thì quả thực rất đáng lên án, nhưng nếu lỡ lầm sơ sẩy trong đời mà Ctrl+Z được thì có thể cứu vớt được bao thân phận bọt bèo cho họ vươn lên?
Đầu tuần nên Papi 8 một chút cho vui nhà vui cửa vậy thôi, chứ Copy cũng là mình, Undo cũng là chính mình thôi chứ chẳng ai khác, vì chính ta phải nỗ lực ra để Copy thì mới quý, chính ta phải cố gắng sửa sai Undo thì điều tốt lành ta nhận được mới có giá trị chứ. Có vậy thì cuộc sống mới thêm hương vị, và chúng ta mới có chuyện để mà 8 cho vui, chứ nếu cuộc đời ta mà là chiếc máy tính thì chúng ta có thể bị treo, bị shutdown hoặc bị cúp điện bất cứ lúc nào thì sao nhỉ? Đó là chưa kể những em virus gà móng đỏ xâm nhập hoành hành thì chắc có ngày ta chết toi mất thôi! Hàhà…
Làm đĩ
Con người sinh ra trên đời này có nam có nữ, có vui buồn hạnh phúc, có kẻ giàu người nghèo. Người quá nghèo thì phải lo tìm đủ mọi cách kiếm ra đồng tiền để lo cho miếng ăn, kẻ quá giàu thì vung tay tiêu xài để thỏa mãn lòng ham muốn, do vậy mà sản sinh ra lắm thứ vừa phù du vừa hiện thực, vừa khoái lạc vừa khổ ải, vừa hưởng thụ vừa mất mát, đớn đau là thế đấy. Và cũng vì thế mà nó phát sinh ra cái việc này, mới nghe qua thôi đã thấy sốc: Làm đĩ!
Đúng vậy, dù ở thời nào, hoàn cảnh nào, chế độ nào, không gian nào đi nữa thì khi nghe qua cái nghề làm đĩ này ai cũng thấy sốc trong cuống họng, thấy nó đau đáu khinh khỉnh làm sao ấy?! Tôi nói sốc trong cuống họng là vì muốn nghẹn, cũng có thể là khinh khi, không muốn nói đến, và cũng có thể là đớn đau, không nói ra bằng lời được là vậy.
Ngày xưa Nhà văn Vũ Trọng Phụng cũng có viết một cuốn tiểu thuyết với tựa đề như cái entry này vậy, đọc lâu quá rồi nên tôi cũng quên, nhưng vì chuyện đó hầu như luôn luôn nóng hổi, thời nào cũng có, nên nay tôi cũng mạn đàm lại đôi chút về cái gọi là nỗi đớn đau này. Tôi không hề lên án hoặc bào chữa cho việc này đâu, vì thực sự tôi không có quyền làm như thế, tôi gọi nó là nỗi đớn đau mà! Tôi lấy quyền gì mà dám lên án người khác chứ? Vì làm đĩ, theo tôi, chưa chắc là một nghề, mà cũng có thể đó là một hoàn cảnh, hay là một thứ đùa vui của những kẻ rửng mỡ, do vậy mà tôi không dám nói, cũng chẳng dám lên án, chỉ biết cảm nhận đôi chút mà thôi.
Mới đây tôi đọc qua một entry, nghe kể lại một vài bạn gái con nhà khá giả ở… (xin miễn nói ra địa phương này), các bạn ấy sung sướng quá nên tự dưng đến tối thì thấy buồn, vì ngày lo học theo lời cha mẹ nên uể oải, nhà cũng lắm tiền nên ăn chơi nhảy nhót riết rồi cũng chán, thế là một đêm nọ, để thử tìm cảm giác mới, ba cô gái bèn hẹn nhau trốn gia đình, trốn cha mẹ, son phấn lòe loẹt để thử đi làm đĩ một hôm xem sao, nghĩa là cũng đứng đường, tranh giành khách chơi với dân girl thứ thiệt, và cũng làm chuyện ấy thiệt tình luôn, bán đứt trinh tiết mình không thương tiếc để thử kiếm được bao nhiêu tiền một đêm (mà cũng chẳng biết các cô này có còn trinh tiết hay không nữa?). Đọc qua, tôi chợt thấy đắng cả họng với lỗi suy nghĩ giật gân của những cô gái này. Nhà trường giáo dục ra sao, gia đình răn dạy thế nào chẳng biết, thế mà bỗng dưng làm chuyện ngốc nghếch như thế này rồi đem lên blog khoe mẽ, chứng tỏ ta đây là dân ăn chơi, mà cũng có thể đây chỉ là chuyện nói phét cho blog mình thêm phần giật gân, nhưng xem những liên kết và những lời mập mờ dặn dò trên blog thì tôi biết đó là thật, và hàng ngày xem mấy trang báo web cũng đăng đầy ra những chuyện giật gân như vậy để câu khách chứ chẳng phải riêng gì blog, thì tôi biết những chuyện như thế này ngày nay chẳng hiếm.
Thế đấy! Làm đĩ! Nhục nhằn lắm chứ, nhưng vẫn có người muốn làm và cũng không thiếu những người phải làm hoặc bị làm. Cách đây mấy chục năm, thời còn đi học, tôi cũng đã biết nhiều hoàn cảnh bạn bè nghe qua là xót xa và đắng cả họng, đắng cả lòng, mà cũng chẳng phải nói chi đến chuyện mấy chục năm về trước, vì ngày nay cũng chẳng thiếu đâu, gian khổ cuộc đời luôn giăng đâu đó trên đầu, và chụp xuống biết bao nhiêu thân phận cơ nhỡ, khốn cùng trong xã hội, tôi biết rất nhiều người chị đã phải hy sinh cuộc đời mình làm đĩ nuôi mẹ bệnh hoạn, nuôi em ăn học vì không còn cách nào khác. Cũng có trường hợp em gái quá thương anh đang học đại học mà không có đủ tiền đóng học phí, phải trốn nhà đứng đường vài hôm để đưa tiền đóng học phí cho anh, bảo rằng tiền em đi làm thêm là vậy. Không phải riêng tôi, mà chắc hẳn những người trong chúng ta đây cũng biết đến chuyện vợ cũng phải làm đĩ để lấy tiền thang thuốc cho chồng… và biết bao hoàn cảnh đáng thương khác, phải làm cái việc không ai muốn này để bù đắp mọi thứ, để mang những đồng tiền đớn đau đó mà nuôi chồng, nuôi em, nuôi mẹ… Mai đây trên bước đường công danh của người em, vẫn còn thấm đẫm cái nỗi xót xa quặn lòng ấy không? Có biết rằng cái công danh ta có, cái vinh quang ta nhận có cả sự trinh tiết và nỗi xót xa, nỗi đớn đau của chị ta, của em gái ta hay không? Đó là lòng nhân ái, đó là sự yêu thương, quên đi cả thân mình, thế thì việc làm đĩ này có gì đáng trách đâu chớ!
Phàm việc gì trên đời cũng đều có cái giá của nó, có thể đáng trách và có thể đáng thương. Đáng trách có thể vì sa cơ, có thể vì lỗi lầm, có thể vì thất thế. Đáng thương có thể do hoàn cảnh, do xã hội, do cuộc đời dày xéo, nhưng những việc ấy không đáng khinh. Lỗi lầm có thể tha thứ được, có thể vực dậy được. Khi xưa ông bà ta thường bảo Lấy đĩ về làm vợ chứ đừng lấy vợ về làm đĩ là thế. Nếu làm đĩ vì phải hy sinh thực lòng thì chẳng phải là đáng thương hay sao? Tất nhiên không ai khuyến khích chuyện này nhưng ở một góc độ nào đó, sự hy sinh đã đứng phía trên sự cảm nhận của người đời, đã che lấp cái nhơ nhuốc mà người phụ nữ đem đi bán để lo cho gia đình. Tôi nói thế không phải để bênh vực đâu, nhưng là để chấp nhận một sự thật, cho dù nó đau xót đến cỡ nào đi nữa.
Sự thực thì trên đời có nhiều việc đáng khinh hơn nhiều, vì sự khinh khi trên mắt mỗi người theo tôi, không phải là nhìn thấy hành động thức thời rồi đem lòng khinh bỉ, mà đôi khi những chuyện xảy ra tưởng rằng rất đỗi bình thường như chạy chọt, hám danh, khoe của, hợm mình, ăn chơi tha hóa… cũng rất đáng khinh chứ đâu phải chỉ là làm đĩ thôi nhỉ? Rõ ràng trọng hay khinh không phải chỉ do tính cách hay hành động thôi mà còn phải dựa theo hoàn cảnh mà suy xét, mà cảm nhận, chớ vội kết luận nặng nề mà xóa đi những hoàn cảnh đáng thương của ai đó đang hiện diện bên ta, một cách khẽ khàng và lặng lẽ, đáng cảm thông hơn là đáng trách.
Với lại nhiều khi cái từ “đĩ” còn có nhiều nghĩa khác nhẹ hơn chứ chưa phải là quá nặng nề lắm đâu! Ai đó có tính tình hay chưng diện hoặc chải chót láng coóng ngày nào cũng thế thì gọi là đĩ tính, ai đó miệng mồm ba hoa rào đón quá thì gọi là đĩ miệng…
Thôi thôi, tôi không nói tiếp nữa đâu, nói nhiều quá, ba hoa chích chòe quá không khéo người ta cho là lão này già rồi mà cũng còn đĩ miệng thì khốn. Hic!
Tái bút: Xin kính báo là tại vì hôm nay là chủ nhật, mà thường thì chiều chủ nhật nào cũng buồn cả. Trịnh Công Sơn chẳng viết trong nhạc phẩm Lời buồn thánh là Chiều chủ nhật buồn, nằm trong căn gác đìu hiu… đó sao? Có điều nhà không có gác mà có blóc, nên mình đi dạo một vòng trong lúc người ta đang tí tởn vui đùa đâu đó, chứ đâu phải già ngắc, ngồi một chỗ như mình. Chợt nhận thấy cái blog Sống Đẹp của mình gần đây bỗng dưng còm men nhiều ghê, nhất là bài Giá trị của sự trinh tiết mình viết đã lâu lắm, nay các bạn trẻ vẫn còm men mới lạ, chứng tỏ chủ đề này bao giờ cũng vẫn nóng. Do vậy mà mình lại suy luận qua một điều khác để viết cái entry này chứ chẳng dám bênh vực hay trách móc, chỉ là một chút cảm nhận mà thôi.