Nếu vẫn còn biết khóc

Nếu vẫn còn biết khóc,
Thì hãy khóc đi em!
Để thấy rằng em vẫn còn cảm xúc,
Hơn biết bao người vô thức, dửng dưng…
Nếu một lần trong đời em biết tủi hờn,
Đó là lúc em đã thấy mình lớn dậy.
Vượt lên nỗi đau, hằn thù, tức tối,
Để biết yêu thương, giận dỗi, buồn sầu.
Để biết làm người trung thực đáng yêu,
Cho dù phải nhỏ rất nhiều giọt nước mắt.
Sự trung thực không chỉ đến một cách bất cập,
Mà nó cần có cảm xúc thật lòng.
Giữa chợ đời giả dối hư không,
Tìm đâu ra một trái tim yêu thương chất phác?
Vậy nếu em vẫn còn biết khóc,
Thì cứ việc khóc nữa đi em!
Khóc để quên bao cay đắng tủi hờn…
Khóc để biết mình còn sống trong chân thật!
Khóc để biết mình vẫn còn nước mắt,
Nhỏ xuống cho đời và làm ướt trái tim ai?
Những giọt lệ dài…
Nhưng chất đầy cảm xúc.
Vẫn có khối người mong khóc nhưng không được!
Vì tim họ chai ngắt, tính toán mệt nhoài…
Vì cảm xúc của họ chẳng thèm dành cho ai,
Mà chỉ dành riêng cho họ.
Cất giấu trong hộc tủ.
Đeo mặt nạ hư danh chối bỏ tình đời.
Phủ lớp băng che lấy gương mặt người,
Để giành lấy chút danh xưng hư vị.
Em thua họ chút cao sang quyền quý,
Nhưng em hơn họ cái chân lý cuộc đời.
Đó là khi em biết khóc biết cười,
Nghĩa là em đã biết sống.
Tấm lòng em đã biết mở rộng,
Với nỗi đau, với hy vọng của riêng mình.
Nếu lúc nào đó xúc cảm dâng lên,
Thì cứ việc khóc liền đi em nhé!
Chẳng phải tôi già rồi, có tật xúc cảm, hay khóc nên bênh vực chuyện khóc lóc, viết thành bài thơ này đâu, nhưng quả thật, khóc là một trạng thái chân thực nhất của cảm xúc con người lộ ra bên ngoài, không có gì ngại ngùng hay mắc cỡ cả. Lắm kẻ có trái tim giá lạnh dửng dưng, muốn khóc mà không được vì cuộc sống của họ có quá nhiều thứ chi phối nên không thể để lộ cảm xúc của mình, lâu dần thành quen và tim họ càng giá lạnh hơn. Họ đâu biết rằng khóc sẽ giải tỏa mọi sầu não và bắt đầu một định hướng mới cho cuộc sống lạc quan hơn. Thật đấy bạn ạ!
Ca’m o*n Chu’ da~ vie^’t mo^.t bai tho rat hay. Mot lan nua~ xin ca’m on Chu’ da~ cho the he^. sau chu’ng con nhung bai viet va bai tho co y nghia. Mong Chu se viet nhieu hon nua nhe
Comment bởi Khách | Tháng Bảy 5, 2007
Em đã khóc
Khóc nhiều
Mắt quầng đen, mỏi mệt
Chợt lặng người
Khóc vì ai?
Người đáng để ta khóc
Sẽ không làm ta buồn
Vậy thì
Em khóc vì ai?
Tự soi lòng, giật mình
Mình nên khóc cho mình
Trước
Ích kỉ không?
Comment bởi Kikiko | Tháng tám 11, 2007
CHáu rất thích bài thơ này,vì vậy chú cho phép cháu cop sang blog của cháu nhé :
Blog của cháu la my.opera.com/phamlongkhanh.
Một lần nữa xin cảm ơn chú ( không chỉ bài thơ này mà còn cả nhưng bài khác nưa).Cháu đọc và phải suy nghĩ rất nhiều
Comment bởi LongKhanh | Tháng Mười Một 27, 2007
Kho’c la`m j ? Khi anh ye^u ko co`n nu*a~
Kho’c la`m j ? Cho le^. nho`a u*o*t’ do*i mi
Kho’c la`m j ? Khi ti`nh mi`nh da~ he^t’
Kho’c la`m j ? Khi ti`nh mi`nh ba(`ng so^’ “0″
Kho’c la`m j ? De^? ngu*o*i` ta no’i ra(`ng :
” ko giu*~ du*o*c. ngu*o*i` ye^u , gio*` ngo^`i ma` kho’c”
Kho’c la`m j ? Khi dau thu*o*ng la` ma~i ma~i
Kho’c la`m j ? De^? em ma~i pha?i xa anh
Kho’c la`m j ? Khi cuo^c. do*`i co`n phi’a tru*o*c’
Kho’c la`m j ? Le^. sa^`u u’a ha`ng mi
Nu*o*c’ ma(‘t hoen , vi anh da~ do^’i tra’
+)a~ ko co`n xin anh ha~y di di
Va` no*i da^y 1 mi`nh em la(.ng le~
Ngo^`i mi?m cu*o*i` , do*i` kia tha^t. phu~ pha`ng
Ne^’u da~ va^y. xin anh de^? em kho’c
Ma(‘t den tha(?m nhi`n va`o da^`y nu*o*c’ ma(‘t
Va` gio*` da^y chi? bie^’t kho’c ma` tho^i
The^’ la` du? , the^’ la` qua’ du?
Mo^t. die^`u em luo^n luo^n pha?i nghi~
Kho’c la`m j ? Ma` kho’c de ^? la`m j
Kho’c la`m j ? Khi nu. cu*o*i` co`n va^’n vu*o*ng
Kho’c la`m j ? Khi ta^t’ ca? chu*a he^t’
He^t’ ti`nh ye^u ta va^n~ co`n ti`nh ba.n
Kho’c la`m j ? Khi chi? mi`nh ta kho’c
Kho’c nhu* va^y. gia?i quye^t’ no^i~ j da^y
Cuo^c. so^ng’ na`y da^u chi? la` nu*o*c’ ma(‘t
Ti`nh da~ he^t’ , do*n co^i thi` da~ sao ?
Kho’c la`m j ? Le^. nho`a u*o*t’ vai ai
Kho’c la`m j ? Khi anh ye^u gian do^i’
Kho’c la`m j ? The^’ gian na`y kho^’c lie^t.
Kho’c la`m j ? Vie^c. j ma` pha?i kho’c
Kho’c la`m j ? Khi chi? vi` ti`nh ye^u
Kho’c nhu? the^’ thi` chua pha?i la` kho’c.
chau’ da~ lam bai tho nay,chau mong moi nguoi se doc no.chau cuang rat thich bai tho cua chu, mong chu cho phep chau duoc copy bai tho nay ve blog.chau xin cam on chu!
Comment bởi ngochoa | Tháng Mười Hai 4, 2007
Khóc giải tỏa,khóc uất ức,khóc xót xa,và khóc…và biết khóc vẫn còn được khóc đó là vẫn còn 1 đièu rất đẹp trong cuộc sống của mỗi ai đang sống.Nước mắt tuôn và tuôn ra trong lòng bao nhiêu là ..,và đôi khi là bao nhiêu là cái thật hạnh phúc của những ai đang còn được cái vinh hạnh đó.
Trái tm băng giá-hay là …và sẽ có trong những phút giây ta vô cùng cần đén một người bạn nhưng đã xa rồi xa rồi trong ta tự bao giờ-”Tôi muốn hét lên cho nổ tung đất trời này “.Và bạn rất muốn rất muốn tuôn ra tuon ra tất cả,nhưng chỉ còn cái cảm giác taị cổ có cái gì đó cứng và vô vàng khó chịu,nó muốn trào ra ào ạt nhưng mà ..thật đáng ghét…
Hãy sống thật đẹp thật đẹp khi mình vẫn còn mọi thứ của ta,làm tất cả nhưng gì mình thích để rồi trong khoảng khắc lắng lòng suy nghỉ nào đó ta sẽ không hối tiếc .Hãy sống thật là thật với chính mình.
Comment bởi xuyen | Tháng Mười Hai 17, 2007
Bai tho rat hay. Xin phep duoc copy ve blog.
Cam on Anh rat nhieu.
To Tam
Comment bởi To Tam | Tháng Mười Hai 17, 2007
Cảm ơn tác giả. Tôi tình cờ ghé qua. Và bị ám ảnh bởi bài thơ này.
Trong cuộc sống, có quá nhiều sự dửng dưng. Thế nên, cần lắm một giọt nước mắt được rơi đúng lúc. Nó có thể làm thay đổi tương lai số phận của biết bao người. Bạn đã giúp tôi nhớ lại điều ấy.
Lần nữa cảm ơn bạn, và xin phép copy sang blog của tôi nhé.
Comment bởi Khách | Tháng Một 17, 2008
cam? on chu’ rat nhiu` du` do’ la` mot. su. ngau? nhien. Bai` tho* lem` cho chau’ cam? thay’ tu. tin hon khj khoc’ ^^ khoc’ thoaj’ maj’ hon nhiu` ^^
Comment bởi GiANG | Tháng Hai 1, 2008
Cho phep chau dc copy bai tho nay Chú nhé!
Comment bởi Khách | Tháng Hai 28, 2008
Ba`i thơ này chứa nhiều cảm xúc lắm…! Chỉ tình cờ online tìm kiếm thôi..nhưng bài thơ này thực sự làm tôi suy ngẫm…Đôi khi tôi cũng muốn khóc,nhưng cuộc sống này dường như khiến trái tim tôi trở nên vô cảm…VÁ nước mắt chẳng thể rơi…
Rồi bài thơ này làm tôi muốn khóc…thật nhiều
Comment bởi a.Chu | Tháng Tư 2, 2008
bai tho rat hay!! xin tac gia cho phep Smile duoc copy bai tho nay wa blog cua Smile.. chan thanh` cam on tac gia!! chuc tac gia cua bai tho luon vui va hanh phuc
Comment bởi ^smile^ | Tháng Tư 15, 2008
bai tho rat hay!! xin tac gia cho phep Smile duoc copy bai tho nay wa blog cua Smile.. chan thanh` cam on tac gia!! chuc tac gia cua bai tho luon vui va hanh phuc
Comment bởi ^smile^ | Tháng Tư 15, 2008
bài viết rất hay,chắc là người sáng tác này nhiều cảm xúc lắm đây.
Comment bởi Truc-Ly | Tháng Năm 19, 2008
Khóc để biết mình còn cảm xúc các bạn à , tôi đã kô nhớ rõ lần cuối cùng tôi khóc là khi nào nữa , kô phải cuộc sống tôi quá suôn sẽ cũng kô phải tôi là ngưoi vô cảm , nhưng thật ra tôi chỉ là 1 nguoi bình thuong thôi, đôi lút giữa cuộc sống đời thường này vói những bộn bề lo toan cuộc sống tôi cũng muốn khóc đi 1 lần để rửa trôi đi những thứ mà mình muốn quên đi .
Comment bởi Thành Hưng | Tháng Mười 16, 2008
CAM ON CHU DA CO MOT BAI THAT HAY, CHAU XIN MẠ PHEP DUOC DANG LEN DIEN DAN CHO MOI NGUOI CUNG BIET VÀ THUONG THUC MOT BÀI THƠ HAY.
Comment bởi dna | Tháng Mười Một 12, 2008
Một bài thơ thật hay, nhiều người xin comment wá, em cũng xin phép bác nhé,hì.
Khóc là một bài thuốc rất hữu hiệu bác ah, mỗi lúc đau khổ, uất ức chuyện gi, em trốn vào 1 góc âm thầm ngồi khóc…và khóc cho đến khi mước mắt vơi đi, thì cái đầu của em lại bắt đầu sáng lên để đối diện sự thật, để giải quyết vấn đề của mình. Một lần nữa cảm ơn bác nhé.
Comment bởi lucbinh | Tháng Mười Hai 12, 2008
Bài thơ này mình viết cũng khá lâu, thế mà người xem hình như cũng vẫn còn thấy thích thì phải? Có lẽ vì nó gần gũi với tâm trạng mỗi người. Xin cám ơn mọi người nhé!
Đời vẫn còn đẹp chán mà! Đừng khóc nữa nhé!
Comment bởi Author | Tháng Mười Hai 12, 2008
Chú ơi… Cháu đang khóc nè
Cháu tìm đc bài thơ này kủa chú..
Cháu bùn quá chú ạ..
Ngày lại ngày…
Cháu sẽ ko khóc nữâ..
Tk chú bvỳ bài thơ hay này nhíe
Comment bởi [C1]…bEbE | Tháng Hai 15, 2009
Chau cung thich bai nay,Chau copy sag blog nhe chu …Chau bun wa chu a!
Comment bởi Khách | Tháng Hai 17, 2009
Tuyệt! Cám ơn chú vì bài thơ này.Cháu hy vọng là chú sẽ cho phép cho chàu để bài thơ này trong bloG….KhI nào buồn cháu lại xem lại và “Khóc”, dường như từ “kHÓC” hôk còn trong từ điển tiếng việt của cháu nữa chú àh.
Comment bởi Bum R | Tháng Ba 20, 2009
Bài thơ của anh hay quá… xin copy về blog…
Cám ơn anh
Thái Thy
Comment bởi Thái Thy | Tháng Năm 12, 2009
kon ko bit khóc, kon rất mún khóc nhưng ko thể chú ạ. con là girl. nhìu khi kon bùn vì seo mình lại cứng rắn đến thế. kon mún khóc để mọi ng wtâm con nhưng… kon không khóc đc, kon nghĩ chắc kon hem có nc mắt. thật đó.
Comment bởi acwy_saobang | Tháng Năm 17, 2009
@saobang: Con không biết khóc nhưng chú đọc cái cách viết tiếng Việt ngọng nghịu của con làm chú cũng muốn khóc luôn đây nè. Nếu con đi xin việc mà viết tiếng Việt theo kiểu này, đảm bảo chắc chắn con sẽ biết khóc liền cho mà coi!
Comment bởi Author | Tháng Năm 17, 2009
Bài thơ quá hay ! và xin phép cho tui copy qua Blog nhé và còn nhiều bài khác nữa ..:)
Comment bởi thanhlan | Tháng Năm 22, 2009