Sống Đẹp

gìn giữ hương vị cuộc sống

Quê hương


Mãi đến bây giờ, khi đọc lại câu chuyện Lòng Ái Quốc của Edmond de Amicis trong tập truyện Tâm Hồn Cao Thượng, hầu như ai cũng cảm thấy bồi hồi và xúc động, không ít người tóc đã bạc, nửa thế kỷ trước đã đọc, nay vẫn còn thích đọc lại và mỗi lần đọc lại thấy trào dâng trong lòng mình một cái gì đó rất thiêng liêng, rất cao quý. Phải chăng đó là tình yêu quê hương, đất nước?
Trong cuộc sống bộn bề, nhiều người cảm thấy quê hương là cái gì đó rất xa vời, coi như chuyện bảo vệ biên cương đất nước là chuyện của ai đó chứ không phải là mình, vì mình còn phải lo tới tấp đủ thứ chuyện cho công việc, cho gia đình, cho con cái, cho ngày mai… Nhưng quê hương cũng là một cái gì đó rất gần gũi thân thương, khi xem trên truyền hình thấy những cảnh lụt lội, thấy những cảnh bà mẹ già còm cõi, lần từng bước một đến chiếc tủ thờ, thắp mấy nén nhang cho những đứa con trai mình đã hy sinh, thì gỗ đá cũng phải động lòng huống chi là mình, bấy giờ quê hương mới thấy gần gũi làm sao! thấy thân thiết làm sao!
Tổng thống Hoa Kỳ JF Kennedy có lần đã nói: Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho bạn, mà hãy tự hỏi bạn đã làm gì cho Tổ quốc? Một xã hội đa chủng và tạp nhạp như Hoa kỳ mà họ còn nói đến tổ quốc, đến quê hương, huống chi là người Việt Nam chúng ta. Cho dù là trải qua hết chế độ này đến chế độ khác, mỗi chế độ có cái hay cái dở, nhưng suy cho cùng thì chúng ta cũng vẫn hãnh diện vì mình là người Việt Nam, có tiếng nói riêng, có chữ viết riêng, có nền văn hóa riêng, không giống một dân tộc nào cả.
Thời buổi này mà nói đến yêu quê hương có vẻ như sáo quá chăng? hay là muốn tuyên truyền? Xin thưa là hoàn toàn không! Vì chúng tôi cho rằng, giữa cuộc sống muôn màu muôn vẻ, nào là thị trường chứng khoán, nào là công nghệ thông tin, nào là biết bao công việc xoay quanh mình đến chóng mặt, ít ra quê hương cũng còn có một chỗ đứng cho mình trong lòng mỗi người, quý vị và các bạn có đồng ý với chúng tôi không?
Xem lại:
Lòng Ái Quốc của Edmond de Amicis
(Bản dịch của Hà Mai Anh)

Đầu bài thi của con sáng nay là: “Tại sao anh yêu xứ sở của anh?”. Con đã cảm động về chuyện Chú Lính đánh trống hôm trước, cha chắc chắn con đã làm bài một cách dễ dàng.
Tại sao anh yêu xứ sở của anh? Câu hỏi ấy chẳng làm nẩy nở trong óc con biết bao nhiêu là câu trả lời hay sao? Tôi yêu xứ sở của tôi vì mẹ tôi sinh trưởng ở đấy, vì nguồn máu trong mạch tôi đều là của người, vì khu đất thánh kia đã chôn vùi tất cả những người quá cố mà mẹ tôi thương, mà cha tôi trọng, vì cái đất mà tôi sinh, thứ tiếng tôi nói, quyển sách tôi học, các em tôi, chúng bạn tôi và một dân tộc lớn sống chung với tôi, cảnh đẹp của tạo hóa bao bọc chung quanh tôi… Tóm lại, tất cả những sự vật mà tôi trông thấy, tất cả những cái gì mà tôi yêu, tôi quý, nhất nhất đều thuộc về xứ sở của tôi cả.
Bây giờ còn bé, con chưa thể hiểu thấu được thế nào là lòng yêu nước. Rồi ra con sẽ biết. Khi con du lịch ở xa về, một buổi sáng, đứng tựa bao lơn tàu, con thấy ở chân trời một dãy núi xanh của xứ con hiện ra, bấy giờ con sẽ thấy trào lệ cảm ở lòng con dâng lên, và miệng con vuột ra những tiếng kêu mừng rỡ.
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con ở nước ngoài, chợt nghe thấy một người trong đám thợ thuyền nói tiếng nước con, theo lòng con xui giục, tự nhiên con sẽ đến hỏi chuyện người thợ không quen ấy.
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con nghe thấy người ngoại quốc lăng mạ xứ sở con, lòng tức giận sẽ làm cho con nóng mặt.
Con sẽ thấy tình yêu nước mạnh mẽ và cao cả hơn nữa, nếu một ngày kia, quân địch vô cớ dày xéo vào quê hương ta, lúc ấy con sẽ thấy nào cha hôn con khuyên câu dũng cảm, nào mẹ tiễn con hẹn lúc khải hoàn.
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con trông thấy những đoàn quân vất vả trở về, nhưng với những khúc ca chiến thắng.
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con trông thấy lá quốc kỳ của ta bị bắn tơi tả, đi đầu một toán người nghĩa dũng, ai nấy đều trưng ra cái trán buộc băng hay cái tay bị bó, trong đám đông dân chúng hoan hỉ, người ta ném hoa mừng và hô vang những lời chúc tụng.
Enricô con ơi! Bây giờ con đã hiểu thế nào là lòng ái quốc. Đó là một điều rất to tát, rất thiêng liêng. Vì một ngày kia, ta trông thấy con về trận được an toàn, nhưng được tin con lẩn lút để tránh cái chết, thì cha đây, cha không còn đón con bằng những tiếng cười vui vẻ như ngày xưa mỗi lúc đón con đi học về nữa, bấy giờ cha sẽ đón con bằng những tiếng khóc xót xa. Cha sẽ không thể thương con được nữa và sẽ đâm vào tim mà thác cho rồi…

Tháng Mười 28, 2005 Đăng bởi Author | Tư liệu | | 13 phản hồi

Thơ văn

Đây là nơi quý vị và các bạn có thể post các sáng tác thơ văn của mình để giới thiệu với mọi người. Để mở đầu, chúng tôi xin mạn phép đăng bài thơ “Một nửa” của Lê Nguyên Ngữ và “Những phút xao lòng” của Thuận Hữu:

Visit HungLan Design
Một nửa
Lê Nguyên Ngữ


Tựu trường sáng nay bạn ở đâu?
Ðể áo trắng quanh tôi bay đầy nỗi nhớ
Và tiếng cười cứ rơi như suối đổ
Xuống sân trường mùa thu!

Trên dãy bàn quen thuộc, vô tư
Tôi vẫn để cặp mình giành nơi bạn
Cái chỗ ngồi khuất xa bục giảng
Gầm bàn lén lút quà trao!

Hai chỗ ngồi năm ngoái có nhau
Ngày khai giảng mình tôi và chiếc cặp
Năm mới sân trường lá xanh ngăn ngắt
Cuối cành phượng đỏ sót vào thu

Buổi tựu trường sáng nay bạn ở đâu?
Mình thì nhỏ mà đời rộng quá
Cuộc sống bên ngoài chia bao nhiêu ngả
Mà áo cơm ngăn bạn đến đây rồi

Buổi học đầu năm không có bạn tôi
Cành phượng đỏ thu bay vào cửa
Tôi sẽ học một mình cho hai nửa
Một nửa tôi và nửa bạn ngoài đời.

Những Phút Xao Lòng
Thuận Hữu


Có thể vợ mình xưa kia cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô giờ cô ấy đã có chồng

Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mà mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn

Mình có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua, nhiều khi như nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn

Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)

Có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng.

Tháng Mười 27, 2005 Đăng bởi Author | Tư liệu | | 6 phản hồi

Sống đẹp


Thân chào các bạn!
Một xã hội đang đổi thay từng ngày, cuộc sống càng lúc càng hối hả hơn, tạo cho con người lối sống buông thả, nhất là trong tầng lớp thanh niên. Bàn về chuyện sống đẹp bây giờ có vẻ hơi nực cười và khác thường, sợ rằng thiên hạ cho là dạy đời?! Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ để yên và im lặng? để một mai kia những gì cao quý nhất trong con người ta cứ dần dần mất đi? Lúc ấy chúng ta sẽ là ai? Một lần nghe qua các phương tiện truyền thông nói rằng, để phòng chống AIDS, hãy quan hệ tình dục an toàn! nghĩa là cần phải sử dụng condom?! Câu nói ấy đúng nhưng chưa đủ. Vì tại sao chúng ta không đề ra phương châm hãy sống lành mạnh, trong sáng, không quan hệ tình dục trước hôn nhân mà lại cứ bảo là nếu có quan hệ thì phải an toàn? Việc quan hệ tình dục ấy có cần thiết lắm hay không? Biết bao nhiêu thanh niên không cần đến điều ấy sớm mà họ vẫn sống khỏe, yêu đời lạc quan, làm rất nhiều việc có ích cho xã hội. Khi nào lập gia đình thì việc ấy sẽ đến thôi, đâu có cần phải thử! Thanh niên chúng ta còn có nhiều việc phải làm hơn là nghĩ đến chuyện đó để khỏi phải lo thủ sẵn condom làm chi cho mệt. Thực hiện được điều ấy, thanh niên còn có lý tưởng hơn và chắc chắn sẽ không vướng vào AIDS. Với ý tưởng đó mà trang web này được thành lập để các bạn có thể tỏ bày chính kiến của mình cho người khác biết, có thể chúng tôi đúng và cũng có thể chúng tôi sai, xin dành cho các bạn phê phán. Xin lưu ý với các bạn rằng: Đây là trang web của các bạn, nên các ý kiến tham gia trên phòng thảo luận này là ý kiến riêng của từng người chứ không phải chung cho cả blogger. Chúng tôi không chịu trách nhiệm về những ý kiến được đưa lên. Riêng các ý kiến mang hơi hướng chống đối chính trị và các ý kiến thiếu văn hóa, chúng tôi bắt buộc phải loại bỏ. Mong các bạn thông cảm.

Tháng Mười 27, 2005 Đăng bởi Author | Bài viết | | 4 phản hồi