Sống Đẹp

gìn giữ hương vị cuộc sống

Đòi hay không đòi khi yêu?

Có một câu hỏi tôi thường xuyên phải nghe kể từ ngày tôi có bạn gái: “Mày với bạn mày có gì chưa vậy?”.
Là đàn ông thì phải đi con đường của mình. Có bản lĩnh vượt qua những tác động bên ngoài để sống đúng, sống đẹp mới chứng tỏ mình là đàn ông thật sự!

rosepaint13 Phải công nhận “chuyện ấy” hấp dẫn đến mức chỉ xét trên phương diện từ ngữ thôi đã có quá nhiều cách nói: đòi, muốn, làm, đi quá giới hạn, ăn cơm trước kẻng… Ví von như thế để thấy rằng xã hội đang có nhiều cách nhìn khác nhau về chuyện này. Đòi hay không đòi, cho hay không cho đấy là quan niệm cá nhân, là khả năng chịu trách nhiệm của từng người. Do đó, kết quả hay hậu quả cũng là từ chính hành động của cá nhân ấy.

Riêng với tôi, bạn hỏi tôi: “Có đòi bạn gái mày không?”. Xin thưa là không. Bạn hỏi tiếp: “Có bao giờ muốn đòi không?”. Cũng xin thưa là… có.

Tôi nghĩ đó là chuyện hết sức tự nhiên trong tình yêu. Khi có cảm tình với nhau người ta sẽ muốn nắm tay nhau. Khi đã cảm nhận được sự ấm áp của bàn tay rồi người ta lại muốn ôm nhau. Khi ôm nhau, khi hai ánh mắt giao cảm sát nhau, điều tất yếu là sẽ hôn nhau. Nghĩa là những người yêu nhau lúc nào cũng có một mong muốn được gắn bó, được sưởi ấm cho nhau… nên nhu cầu về “chuyện ấy” là hết sức tự nhiên. Nhất là đàn ông, tò mò và chiếm hữu là hai bản tính nổi trội. Xúc cảm tình yêu, vì vậy, như một dòng nước mải mê chảy nhưng có những loại hình dòng chảy khác nhau. Có dòng nước chảy quá mạnh đụng vào bờ thì… tức nước vỡ bờ, lại có bờ quá vững thì dòng nước mạnh đành… chảy đường khác, nhưng cũng có dòng nước vốn đã chảy yên bình, vừa phải ngay từ đầu thì sao?

Bạn sẽ hỏi tôi: “Nếu bản thân đã muốn như thế sao không thử đòi đi?”.

À, lý do để không đòi với riêng tôi thì có nhiều lắm. Nhưng đáng nể nhất chính là giao kèo của bạn gái từ buổi đầu yêu nhau: “Em nói trước, yêu nhau thì yêu đàng hoàng, anh mà đòi chuyện kia là em chia tay ngay đấy!”. Không biết đây có phải là cẩm nang mà các nàng chuyền tay nhau không, nhưng tôi thấy câu này là một “ổ khóa” khá hữu hiệu. Mỗi lần nghĩ đến chuyện đòi là tôi lại sợ cái canh bạc được ăn cả ngã về không này lắm. Mà yêu tới mức này thì khó dám làm liều rồi!

Ví von chuyện này như dòng nước thì câu nói của bạn gái như là cái đập ngăn nước chảy. Nhưng để có được tốc độ chảy hiền hòa như vậy thì phải nhắc đến ba tôi. Bài học lớn nhất ở tuổi dậy thì của tôi chính là do người cha kính yêu của tôi dạy. Năm đó tôi bước vào tuổi dậy thì với những tò mò giới tính (cũng không bỡ ngỡ lắm vì sách báo đã bắt đầu nói nhiều rồi).

Lần đó tôi đem về nhà một quyển “truyện đen” do các anh trong xóm “lưu hành nội bộ”. Vô tình ba biết được nhưng không hề la rầy tôi. Ba chở tôi ra quán nước và nói chuyện với tôi như hai người bạn thật sự. Tôi nhớ ba đã chia sẻ với tôi rất nhiều, về tuổi dậy thì của ba, về những sai lầm của ba hồi đó, về cách tôi tự chăm sóc bản thân mình và về chuyện đó nữa. Nhưng cái mà tôi ghi khắc sâu nhất chính là thái độ trân trọng phụ nữ của ba: “Phụ nữ họ chịu nhiều thiệt thòi hơn chúng ta, như con thấy mẹ con tần tảo đó. Vì vậy con phải biết thương yêu và trân trọng họ, không được làm gì có lỗi với họ. Khó có ai chấp nhận một người con gái không còn trong trắng về làm dâu, làm vợ. Do đó, sau này lớn con phải biết giữ gìn tình yêu của con. Bởi tình yêu trước hết là sự tôn trọng, con trai à!”…

Tôi cũng phải nhắc đến những người bạn xung quanh mình. Thái độ, quan điểm của các bạn về chuyện này cũng đã giúp tôi vượt qua những lần ham muốn. Tôi biết có nhiều bạn nam “đòi” người yêu vì bạn bè xung quanh ai cũng… làm rồi. Những câu khoe khoang, những “thành tích” (không được ghi vào sơ yếu lý lịch), những lời “khích tướng”… gây tác động rất lớn đến tự ái nam nhi.

Quay lại nhóm bạn của tôi, rất may họ cũng thuộc dạng “cổ điển”. Như quan niệm hài hước của một cậu bạn: “Phim hay về cuối”. Mỗi lần nhắc đến vấn đề này, cả bọn đều thống nhất “của để dành” cho một lễ cưới đúng nghĩa. Tất nhiên chúng tôi cũng hay bàn về “phe ta, phe địch” nhưng những lời “khích tướng”, những rủ rê “ngoài luồng” đều bị cho ra khỏi vùng phủ sóng. Chính những suy nghĩ tích cực và tình yêu trong sáng của các bạn đã làm tôi không cảm thấy lẻ loi vì quan niệm “cổ hủ” của mình.

Đòi hay không đòi? – Thật sự đó không phải là vấn đề sống còn của đàn ông trong thời đại ngày nay. Vấn đề quan trọng nhất là phải sống có trách nhiệm, cho mình, cho người yêu, cho gia đình và xã hội. Ham muốn thì ai cũng có, nhưng có bản lĩnh để vượt qua nó, để giữ cho nhau sống đẹp là điều không phải người đàn ông nào cũng làm được. Nhưng không lẽ lại chịu bó tay?

LÊ HỮU
(copy từ Tuổi Trẻ Online)

Tháng Chín 5, 2009 Đăng bởi Author | Sưu tập | | 3 phản hồi

Những bức tường

buctuong Cuộc đời con người quả thật có lắm bức tường phải vượt qua, và không phải lúc nào mình cũng đủ bản lãnh và cơ hội để vượt qua được. Nhân mấy ngày nay tìm đến một vài trang web cũ định xem thì thấy bị tường lửa chặn lại nên đâm ra ý muốn viết đôi dòng về đề tài bức tường này, tất nhiên không chỉ là tường lửa trên net thôi mà còn vô số bức tường khác hiện hữu trong đời, có bức tường như rào cản thách thức ta vượt qua để chiến thắng, để khẳng định mình, nhưng cũng có một số bức tường như những vật cản cần thiết giúp ta nhìn lại mình, dừng lại đúng lúc để khỏi sa chân vào cạm bẫy cuộc đời đang giăng mắc tứ phía là vậy.
Internet là kho kiến thức vô tận của nhân loại và nhờ nó mà chúng ta được nối kết chia sẻ với nhau, học hỏi cùng nhau và vui buồn có nhau. Không dễ gì trên đời này có môi trường nào thân thiện và đáng quý như thế đâu, thế mà thỉnh thoảng trang này bị chặn, trang kia bị chặn. Đối với những kẻ tay mơ chỉ biết vào Internet thỏa mãn nhục dục bằng những trang web đen hoặc vào net để sát phạt nhau trên những trò chơi đỏ đen thì không nói làm gì, kiến thức tin học của họ có những khoảng trống nhất định vì sự sa đọa thành thói quen nên tư duy sinh ra lú lẫn, việc dùng tường lửa chặn thì họ chịu ngay, nhưng đối với sinh viên học sinh và những thành phần trí thức khác, việc giăng tường lửa để chặn chỉ là trò trẻ con, vì những người này có thể vượt một cách dễ dàng chỉ bằng vài cú click chuột. Đành rằng việc theo dõi và quản lý tư tưởng con người là chuyện của những người quản lý, nhưng ăn lương nhà nước mà làm những chuyện vô bổ như thế tôi thấy thật là tiếc, vì chặn người ta cũng vào được thì chặn làm gì cho nhọc công? Hãy để thời gian làm những chuyện khác có ích hơn là giăng hàng rào ngăn cản sự tiếp thu kiến thức của con người. Vô tình lợi bất cập hại, trước nay ít người biết cách vượt tường lửa thì ngày nay hầu như toàn thể cộng đồng net ai cũng biết, đối với nhà quản lý thì rõ ràng việc này chẳng lợi tí nào rồi. Điều cần chặn đó là những trang web đen đến tởm lợm đầy dẫy trên net, nếu như chặn được thì chắc chắn xã hội sẽ bớt đi những tên ham tìm thú vui nhục dục trên mạng, trẻ em cũng khó bị sa chân vào đó. Thế có phải tốt hơn không?
Vậy đấy, tường lửa thì đâu có gì khó để vượt qua, nhưng còn biết bao nhiêu bức tường khác trong đời nữa? Những bức tường danh vọng hão huyền giăng trước mặt ta vô cùng hấp dẫn và cám dỗ, khiến không ít người quên đi ý thức đạo đức, cắm đầu lao vào vui chơi nịnh bợ sếp, gái gú em út cùng sếp để tìm cách thăng quan tiến chức, moi của bên này moi tiền bên kia, nịnh trên đạp dưới để quyết bằng mọi cách giành lấy một cái ghế nào đó. Sau khi vượt qua được tường cản để giành ghế, chắc chắn đương sự sẽ bòn rút của công hoặc của dân nghèo mà thu gom lại để bù vào túi mình một cách trơ trẽn. Chuyện này xảy ra như cơm bữa và những bức tường như thế này thường dễ vượt, vì đồng tiền có sức mạnh ghê hồn có thể đánh bạt mọi thứ.
Nhưng giá như có những bức tường dựng bằng những viên gạch chân chính thì hay biết mấy nhỉ? Không ít người trong đời chỉ vì một chút men say mà sa chân vào tội lỗi, ấy là tôi chỉ muốn nhấn mạnh đến tội lỗi của riêng mình thôi, chứ không nói đến biết bao tội lỗi trên đời nhan nhản trong xã hội, thứ tội lỗi riêng này có thể hủy hoại danh dự và niềm tin yêu của ta và gia đình ta. Vì thế nên tôi đề cập đến những bức tường đích thực là lửa này để chặn ta lại khi cần thiết, để ngăn ta hãy trở lại với những gì ta gọi là nhân cách, là phẩm giá, là danh dự… Cách đây cũng khá lâu, tôi bị bạn bè dụ khị đưa vào ánh đèn mờ của thế giới về đêm, biết rằng bạn bè chỉ vui thôi chứ không phải muốn tôi bị gạt và ép tôi làm những gì không thích, nhưng khi nhìn thấy một cô gái sà vào bên mình khi vừa ngồi xuống, tôi rùng mình, chẳng phải mình đạo đức gì lắm đâu, nhưng nhìn cô, tôi nghĩ đến con gái mình nên lặng cả người đi, quả thật bức tường luân lý đã xây lên kịp thời để cho tôi khỏi sa chân vào cạm bẫy, tôi nhẹ nhàng từ chối và chỉ mời cô uống nước như hai người bạn, có người cho là hâm, có người cho là đạo đức giả, nhưng quả thực nhờ bức tường đó mà tôi dám nhìn thẳng vào mặt vợ tôi với một nụ cười chân thật, dám nhìn thẳng vào mắt con tôi để dạy cho chúng biết thế nào là sự trung thực và chân chính là vậy.
Thế đấy, giá như trên đời có những bức tường ngăn ta lại trong lúc cuồng say, chặn ta lại lúc ta tham lam, cho ta tựa vào những khi ta thất vọng, chặn đứng ta trước sự xằng quấy và vô luân thì hay biết bao nhiêu. Hoặc giả như có những bức tường kiến thức sừng sững trước mặt như thách thức ta biết học hỏi mà vượt qua, những bức tường luân lý và đạo đức giúp ta vượt qua để vươn đến những giá trị nhân bản… Có được những bức tường như thế thì hay ho biết bao nhiêu, hơn là những bức tường lửa trẻ con chỉ tổ phí thời gian vô ích. Tuy vậy, tường nào cũng có thể vượt được và cũng có thể chặn ta lại được. Vượt hay chặn đó là ý thức từ chính nơi ta thôi.

Tháng Chín 1, 2009 Đăng bởi Author | Sưu tập | | 1 phản hồi

Bớt một ít – đó là Văn Hoá!

tinhvat42Nói về văn hóa thì chẳng có bao giờ cạn, nhưng để có được văn hóa thì thực sự chẳng cần phải cậy nhờ đến kiến thức hoặc các tư tưởng cao siêu gì, chỉ cần thực hành những việc rất nhỏ trong cuộc sống thôi cũng đã là quá đủ, để con người có thêm nhân bản, có thêm cái tình trong cuộc sống. Bài viết dưới đây được copy từ blog của Hoàng Dược Sư nêu lên cho chúng ta những điều tưởng nhỏ nhưng rất bao la và rất chi là thú vị.

1/ Bớt xả rác một chút:

Cách đây vài năm, có một cô em gái con dì tôi ở Mỹ về. Cô ấy lúc đó khoảng 14-15 tuổi. Tôi chở cô ấy bằng xe gắn máy đi chơi, trên đường đi cô ấy ăn vặt một gói bánh, tôi thấy cô ấy cứ cầm mãi cái bao bì đã hết trên tay mà không quăng xuống đường cho rồi. Biết là dân nước ngoài người ta không có xả rác tầm bậy, nhưng tưởng là người ta không xả rác là tại vì ở nước sở tại người ta sẽ bị phạt nặng hoặc bị người khác chê cười. Bèn nói:
” Em nhìn đi, rác đầy ra đường đấy. Ở VN chứ có phải ở Mỹ đâu mà em sợ. Cảnh sát cũng đâu có phạt mình, cũng chẳng có ai chê cười mình đâu…”
Câu nói của cô ấy làm cho tôi nhớ hoài, cũng đã gần chục năm rồi mà vẫn như một bài học cho tôi:
” Nếu mình không xả rác thì trên đời này sẽ bớt được một người xả rác”
và bỏ cái bao bì đó vào túi quần cho đến khi về nhà và bỏ vào sọt rác. Dường như cô ấy đang cố làm gương để giáo dục cho một người sống trong một xã hội người người cũng quẳng rác ra đường.
Phải chăng chúng ta trông đợi những điều xa xôi, to lớn, nhưng cô gái nhỏ bé đó với một câu nói giản đơn nhưng mang một triết lý sâu xa về cuộc sống.
Chỉ cần bớt một người xả rác thôi thì nơi ta sống đã sạch được một chút rồi đó. Người đó chính là mỗi người trong chúng ta đó.

2/ Bớt gấp gáp một chút:

Đi ra đường, ta thấy ai cũng dường như rất vội vã. Phóng nhanh trên đường, lạng lách để đi nhanh hơn. Ta thấy các anh taxi phóng nhanh trên đường để dành nhau rước khách. Ta ngừng đèn đỏ, thấy có người cố gắng chạy lên vạch sơn để được đứng trơ trọi phía trước người khác. Phía sau ta là một chiếc xe buýt bóp còi inh ỏi đến khó chịu, người tài xế chỉ bóp thế thôi, dường như vô cảm với cảm giác của người ngồi trên xe, người dưới lòng đường, chỉ cốt sao cho người ta phải nhường đường cho mình (vì chịu không nổi lượng dB của tiếng còi). Kẹt xe, người sau cố lấn qua trái để đi, leo lên lề để đi , cuối cùng cũng kẹt cứng.
Chỉ bớt một người gấp gáp, biết nhường nhau một chút đường thì xã hội bớt bát nháo một chút.

3/ Bớt mãi lộ một chút:

Xe khách được quy định số chỗ ngồi. Nếu rước khách đúng chỗ thì nhà xe vẫn có lời. Nhưng phải rước thêm,càng nhiều càng tốt đến nỗi chen nhau như cá mòi. Vài chục ngàn một người thêm được vài trăm để làm gì?
- Để nộp tiền mãi lộ.
Mà tại sao phải nộp tiền mãi lộ? Vì chở quá số khách, bị phạt nhiều tiền hơn là đóng tiền mãi lộ.
Mà không dư khách cũng phải đóng tiền mãi lộ, vậy rước dư khách cho chắc ăn, nếu may ra thằng CSGT ưa đứng khúc này ông bà già nó chết mắc lo đám ma thì lời ra cả khúc.
Nếu nhà xe dũng cảm bớt rước khách dư, nếu các anh CA bớt ăn mãi lộ thì những hành khách ngồi xe sẽ thoải mái biết bao. Biết đâu chừng trong đó có một anh kỹ sư nào đó đầu óc thoải mái sẽ sáng chế ra một cái xe chạy bằng nước lã cho nhà xe ngày càng lời hơn thì sao.

4/Bớt lợi lộc cá nhân một chút:

Đường xá thênh thang, xe chạy bon bon. Ngó qua làn xe bên kia, thấy anh tài xế chạy ngược lại giơ ngón trỏ chỉ chỉ xuống đất, tài xế của mình bèn chạy chậm lại. Một dãy dài các xe nối đuôi nhau như rùa bò, biết là có trạm CSGT ở phía trước. Đường xá mới thông thoáng một phút trước đó, giờ như là đường kẹt xe trong nội thị. Hóa ra mấy anh CSGT góp phần làm rối loạn giao thông, không có mấy anh đường xá vắng hoe. Qua khỏi đoạn đó, các xe bắt đầu tăng tốc đến chóng mặt thót tim, để bù lại thời gian đã mất vì những người canh giữ pháp luật.
Bớt hạn chế tốc độ theo kiểu rùa bò được không? Đường xá sẽ đỡ hư hao, nhiên liệu không tiêu tốn nhiều, nước ta sẽ bớt phụ thuộc vào cái đám Trung Đông một chút, kệ cha thằng Mỹ đánh mấy chục thằng Iraq ta cũng chẳng sợ.
Nói đi cũng nói lại, mấy anh tài xế cũng chẳng vừa. Chỗ nào không có CSGT thì mấy ảnh chạy như ma đuổi, cho kịp quay đầu xe, làm thêm nhiều chuyến, bởi vì ông chủ khoán theo % doanh thu trên chuyến. Chủ thì muốn nhiều tiền, tài xế cũngmuốn nhiều tiền, tăng tốc, tăng tốc, tai nạn xảy ra.
Cũng chuyện xe khách, chủ thường khoán theo chuyến cho tài xế. Những chuyến đường dài cần phải đổi tài, nếu gọi thêm người thì mất công chia. Nhiều tài xế ôm trọn một mình, nhiều khi 3 ngày chỉ ngủ được vài tiếng, khi chạy xe phải có thùng nước đá kế bên, buồn ngủ thì đem chế lên đầu. Nhiều trường hợp xe khách tông nhau, tan thân nát thịt chỉ vì tài xế ngủ gục.
Bớt lợi nhuận một chút, coi trọng tính mạng con người một chút ông chủ và tài xế ơi.

Theo các bạn ớt một chút cái gì nữa cho xã hội ta ngày càng tươi đẹp hơn. Chúng ta cùng xây dựng nền văn hóa bớt một chút nhé!

(Copy từ blog của Hoàng Dược Sư)

Tháng Sáu 3, 2009 Đăng bởi Author | Bài viết, Tư liệu | | No Comments Yet

Nothing is impossible

napoleonTôi đưa cái hình Napoleon Bonaparte này lên minh họa cho bài viết này như để nói lên cái ý chí tuyệt vời của ông, từ một tay trung úy quèn thế mà lên thành Hoàng Đế nước Pháp uy danh lừng lẫy. Cái thành ngữ Nothing is impossible này tôi thường hay bắt gặp nhiều nơi trên mạng. Tôi thích cái câu này lắm. Thích bởi vì nó như là một cái kim chỉ nam cho tôi biết mà phấn đấu với người, với đời… Thích bởi cái này phủ định cái kia một cách có chủ ý, để ta có thể vững chí mà thực hành những điều mình muốn. Tôi thì chẳng được học hành thứ gì cho ra hồn, nên luôn tự tâm niệm với mình rằng việc gì cũng phải cố gắng, việc gì cũng phải cố mà làm cho bằng được là thế. Do vậy mà mỗi lần mệt nhọc trong công việc, mỗi lần bí tới bí lui trong việc lập trình web cho khách hàng, tôi cứ như thằng điên, vợ ngồi một bên hỏi cũng chẳng nghe, đầu óc mãi miết hướng đến một mục tiêu nhất định: Phải tìm cho ra! Phải làm cho bằng được! Vì Nothing is impossible mà!

Người Mỹ họ có một cách giáo dục rất hay và thực tế. Không như ở ta vẫn còn lối nể nang sợ sệt hay như ở Bắc Triều Tiên chuyên chế gia đình trị hết cha rồi đến con, đến cháu thay nhau lãnh đạo, tôi nghe nói là ngay từ nhỏ, trẻ em Mỹ đã được cha mẹ giáo dục cho rằng: Con CÓ THỂ trở thành Tổng thống đấy! Phải cố gắng và quyết tâm lên! Cái ý tưởng này luôn ở trong đầu trẻ để chúng nhìn nhận và xác định mục tiêu sau này mà phấn đấu. Mỗi lần học kém, trẻ sẽ được khuyên bảo: Cố lên chứ! Muốn làm Tống thống thì phải học cho giỏi. Mỗi lần phạm lỗi như ăn cắp vặt chẳng hạn, trẻ sẽ được bảo Không được làm thế! Tống thống là phải ngay thẳng và trong sạch, vân vân và vân vân… Như vậy, từ CÓ THỂ ở đây chính cha mẹ không phải nói suông, mà cha mẹ muốn con mình phải tạo dựng một ý nghĩ quả cảm Nothing is impossible ngay từ lúc còn thơ bé, để quyết tâm, để đối diện với thử thách cuộc đời, cho dù hàng chục triệu đứa trẻ hôm nay chỉ có một đứa trẻ làm Tổng thống cho ngày mai. Tôi nghĩ cách giáo dục ấy là rất tốt. Điều chủ yếu muốn giáo dục trẻ ở đây không phải là Tổng Thống, nhưng làm Tổng thống chỉ là một cứu cánh để cho trẻ biết phấn đấu, biết tự lập xây dựng cuộc đời mà không cần phải dựa dẫm hay bợ đỡ ai là vậy.

Nothing is impossible! Thực vậy. Đời tôi lăn lóc nhiều, ngay từ thuở ấu thơ đã bị cái nghèo vùi dập, nhưng được hưởng sự yêu thương của gia đình nên tôi chẳng từ nan điều gì, cho nên tôi chẳng ngán ngại ai hay ngán ngại việc gì khó, thậm chí trong tình yêu cũng vậy, cũng Nothing is impossible luôn chứ chẳng ngán. Hehe… Điều chủ yếu là lòng thành thật và ý chí phấn đấu chứ đâu phải mặc cảm giàu nghèo. Nhưng đường công danh thì khác, tôi không được có điều kiện như các bạn trẻ bây giờ, vì cái thời của tôi nó tăm tối và bạt mạng do rất nhiều nguyên nhân chủ quan và khách quan sau ngày giải phóng, thế hệ chúng tôi khó mà ngóc đầu lên nổi bằng khả năng của mình vì những định kiến hẹp hòi và bao cấp thời ấy. Nhưng bây giờ nghĩ lại tôi cũng không buồn lắm đâu, vì đâu phải mỗi mình tôi mà còn rất nhiều người khác giỏi hơn tôi hằng trăm lần cũng phải chịu cảnh như vậy, cho nên ngày nay mỗi lần thấy bạn nào nhụt chí là tôi thấy lo buồn và tiếc rẻ lắm, cũng như thấy thằng nào dựa dẫm cha ông mà chen chân lên trên thì tôi căm ghét tột độ, muốn lấy chổi mà quét cho sạch ngay tắp lự. Song nói cho vui thế thôi, tôi có dùng hàng nghìn cái chổi thì cũng không đủ quét, vì không đủ gãi ngứa cho cái cơ thể vốn đã đầy dẫy những điều dở hơi và trái khoáy như thế rồi.

Chỉ biết tâm niệm riêng cho mình: Nothing is impossible! như là một câu khẩu hiệu in màu sơn đỏ chói trên đường đời của mình và của mỗi người, để sau này, biết đâu con ta, cháu ta, nó vẫn dũng cảm bảo rằng: Con muốn làm Tổng thống, con sẽ là Tổng thống! Chứ không phải như ông nội đâu! Lúc ấy tôi sẽ cười khà khà: Thời ông nội làm gì có Tổng thống? Chứ có thì ông nội cũng làm rồi… Hehe… Nói tếu cho vui vậy thôi, chứ bây giờ mình xin một chân quét rác trong phủ tổng thống chưa chắc đã được chứ đừng có lạc quan tếu thế. Vậy đó, đường đời trôi nổi gập ghềnh, việc gì cũng đã làm, cũng đã kinh qua, nhưng còn một thứ chưa có đó là… LÀM THINH! Chà, cái này khó quá! Miệng thì hay nói, lóc liếc thì hay ở ngay trước mặt mà bắt người ta làm thinh coi bộ khó ghê à nghen! Thôi thì đành phải LÀM BIẾNG vậy, có thế thì mới LÀM THINH được! Hihi…

Tháng Sáu 1, 2009 Đăng bởi Author | Bài viết | | 2 phản hồi

Phía bên kia của lương tâm

hchup208 Tôi không dám nói là mặt trái của lương tâm, mà chỉ nói là phía bên kia của lương tâm mà thôi, vì lương tâm là ý thức đạo đức nơi mỗi con người, nếu nói mặt trái hóa ra đó là những sự dối trá, đê hèn, bạc nhược hay sao? Không, ý tôi không muốn nói thế, tôi chỉ muốn nói đến cái phía bên kia của lương tâm mà ai cũng có, phía đó chưa hẳn là xấu xa tội lỗi, nhưng hình như ai cũng có mới lạ. Đó chính là việc đồng hành với cái sai, cái xấu… mà chính tôi cũng như mọi người hay mắc phải, nhưng chưa hẳn đã là đáng trách.

Thật đấy, biết đó là sai, là không tốt, là không hay nhưng mình vẫn cứ hay làm mới lạ. Tôi thử đơn cử ra nhé:

- Biết rằng ganh ghét là xấu nhưng tự dưng thấy nhỏ đó đẹp hơn mình, ăn nói lưu loát và có duyên hơn mình, tự dưng mình cũng cảm thấy tức tức ganh ganh làm sao ấy…

- Biết rằng có vợ rồi thì không nên háo sắc, nhưng ra đường (kể cả có lúc đi với vợ) thấy cô nào đẹp đẹp xinh xinh cũng ưa nhìn…

- Biết rằng không nên tham của rơi, nhưng tự dưng thấy một bọc tiền của ai rớt nằm chình ình giữa đường, tự dưng dừng xe lại cúi xuống lượm ngay, còn ngó dáo dác xem coi có ai nhìn thấy mình lượm không…

- Biết rằng có gia đình rồi, không nên ngoại tình, cho dù là trong tư tưởng, nhưng gặp gỡ ai đó đẹp giai, hợp tính tình, vui vẻ, ăn nói đúng gu và có duyên tự dưng có một lúc lãng mạn đâu đó ùa vào, lắm khi về nhà rồi mà vẫn còn tơ tưởng đến người ấy…

- Biết rằng ăn trộm là xấu, nhưng nếu mình đang cần cái vật đó quá mà không có đủ tiền mua, tự dưng gặp nó mà không có ai canh giữ, cái vật đó như mời mọc, như khiêu khích, tự nhiên cái lòng tham lại nổi lên…

- Không tham ăn, nhưng khi cái bánh bẻ đôi, phần ngon họ lấy còn phần dở cho mình, tự dưng mình cũng thấy hơi buồn…

- Không tham chức phận, nhưng khi cơ quan bình bầu thi đua, trong lúc ai cũng được xếp loại A có mỗi riêng mình xếp loại B, tự dưng cũng thấy nóng mặt và tức tức trong bụng…

- Mình và bạn cùng mặc áo mới đi ăn tiệc, bỗng dưng ai nấy đều ùa đến khen chiếc áo của bạn đẹp mà chẳng đoái hoài đến cái áo của mình, tự dưng mình cũng cảm thấy hơi bực…

…và còn biết bao nhiêu thứ ở cái phía bên kia nữa, nhưng mình không đủ thời gian kể ra cho hết. Quả thật, đó chưa phải là tội lỗi hay cái gì đó xấu xa, chúng ta biết rằng không nên làm thế nhưng tự dưng mình cũng cứ làm mới lạ. Mà lạ cũng phải, chứ ai nấy đều trơn tru thẳng tuột đạo đức chân chất hết thảy thì lên thiên đàng ở hết ráo rồi, chứ ở thế gian làm chi? Cuộc đời phải có tham sân si hỉ nộ ái ố mới chính là cuộc đời chứ!

Tháng Hai 19, 2009 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | 2 phản hồi

Mừng xuân mới

Download 4 tranh độ phân giải cao để print. 

Mai Lan Cúc Trúc sum vầy,
Yêu thương vẫn mãi đong đầy yêu thương…

Mừng Xuân Kỷ Sửu – 2009

Tháng Một 19, 2009 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | 4 phản hồi

Xuân lạnh

xuanlanh

Nắng mai về lạnh lùng trong gió sớm.
Có phải em? Mùa xuân đến trong tôi?
Trong bâng khuâng chờ chực của bao người,
Và trong cả niềm vui đến bất chợt.

Thao thức như ngọn nến đời sắp tắt,
Nắng không còn ấm áp giữa trời xuân
Những âu lo cơ cực giữa đời thường
Đã làm xuân không màng thay áo mới.

Xuân lại đến cho đời người thêm tuổi
Cho vai em gánh thêm nỗi nhọc nhằn
Tết này mất việc, mất cả mùa xuân.
Kiếm đâu ra tiền để con gởi về cho mẹ?

Nơi quê xa những ánh mắt âm thầm quạnh quẻ
Dõi trông theo lối rẽ con thường về
Ở phía đầu làng bóng mát đường đê
Mỗi độ xuân về có bóng con thấp thoáng

Tay con mang cả mùa xuân vừa đến
Cho mẹ niềm vui rũ bớt nhọc nhằn
Cho em thơ tấm áo mới ngày xuân
Thế nhưng năm nay con đành lỗi hẹn.

Nước mắt lăn dài trên bờ môi đắng
Xuân đâu phải chỉ mang đến niềm vui
Xuân mang cả đớn đau của vạn người
Xuân lấy mất bao nụ cười hy vọng

Chốn quê nghèo nồi canh rau lỏng bỏng
Múc đầy vào bát nỗi nhớ thay cơm
Đón giao thừa thiếu vắng bóng hình con
Thì mẹ ơi đừng buồn con nha mẹ.

Xuân này con không về bên lối rẽ
Thì về trong lòng mẹ – thế là đủ rồi
Có thiếu chăng chút quà cho mẹ vui
Thôi con xin hẹn xuân sau mẹ nhé!

Khi đất nước đang nhọc nhằn trăn trở
Lấy đâu ra ấm no đủ cho mọi người?
Lấy đâu ra đủ hạnh phúc để vui chơi?
Thôi đành lấy cả một trời xuân lạnh.

Xuân có lạnh, xin lòng người đừng lạnh
Sẻ chia nhau cho trọn gánh yêu thương
Vỗ về nhau qua những lúc khốn cùng
Để xuân kia ấm lại lòng chai đá.

(Những ngày giáp Tết Kỷ Sửu)

Tháng Một 7, 2009 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | No Comments Yet

Merry Christmas!

Tranh của Họa sĩ ViVi

Nhân dịp Noel về…

Kính chúc quý vị và các bạn một mùa Giáng sinh vui tươi, an lành, thánh đức và một năm mới khang an, thịnh vượng.

(tranh của Họa sĩ ViVi)

Tháng Mười Hai 23, 2008 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | 1 phản hồi

Cho và nhận

2981969009_39752cc509_o Sáng nay mình mới nghe lại một câu chuyện ngụ ngôn, nghe mấy lần rồi nhưng vẫn thấy thấm. Mà không thấm sao được? Vì đó là bản tính con người mà.

Một người đàn ông đi trên đường bên bờ kè sông, bỗng thấy một người đàn ông khác té nhào xuống khúc sông sâu. Người bị nạn hét lên cầu cứu:
- Cứu tôi! Cứu tôi với!
Người đàn ông nhanh chân chạy lại rồi vói tay xuống bảo:
- Anh đưa tay ra cho tôi, mau lên! đưa tay ra đây tôi kéo lên cho.
Nhưng người bị nạn vẫn không chịu đưa tay ra. Thấy vậy, người đàn ông bèn nói lớn:
- Vậy thì hãy nắm chặt lấy tay tôi đây!
Bấy giờ người bị nạn mới nắm chặt lấy tay và được cứu lên bờ…

Chuyện đơn giản có thế. Hóa ra thì trên đời, con người ta vốn keo kiệt và vị kỷ. Chẳng ai dám đưa của mình ra đâu, có chết cũng chẳng chịu đưa, nhưng chỉ biết nắm lấy của người khác mà thôi. Nghĩ như thế có cực đoan quá không nhỉ? Nhưng sao thấy hình như hơi bị đúng. Ngay chính mình nhiều lúc cũng vậy.

Tháng Mười Hai 15, 2008 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | 4 phản hồi

Rác rưởi

racruoi Nhà của tôi nằm ở mặt tiền quốc lộ, cũng là đại lộ có lẽ là đẹp nhất nhì trong thị trấn. Dải phân cách ở giữa rộng 2m trồng đủ loại hoa rất đẹp. Giờ này ở thành phố đất đắt hơn vàng, nên chưa chắc có con đường nào đẹp và rộng thênh thang như đường trước mặt nhà tôi đâu à nghen!

Và cũng để duy trì cái đẹp đó nên công nhân công trình công cộng mỗi tuần tỉa lá một lần, mỗi ngày quét rác có khi cả sáng lẫn chiều cho đường và lề đường sạch đẹp, nhìn rất bắt mắt. Sức sống mới của xã hội dần dần hiện hữu, sáng sủa và thanh nhàn, cuộc sống người dân mỗi ngày một khá lên rất rõ nét. Được đẹp như vậy cũng là công sức mồ hôi của anh chị em công nhân vệ sinh chăm chút từng tí một. Những người ở nhà mặt tiền như tôi lo nhìn theo gương ấy mà học, một hạt nhãn hay một mảnh rác nhỏ nhớ bỏ vào thùng rác trước nhà, cũng là một cách đỡ đần cùng anh chị em, cho mồ hôi của họ bớt đi phần nào.

Và cũng vì cuộc sống khá hơn nên nhìn trên đường, xe con qua lại loang loáng, dân ta bắt đầu giàu rồi. Đại gia cả công lẫn tư mọc lên như nấm, khó mà đếm cho xuể.

Chiều hôm qua ngồi vẽ hoài mỏi lưng quá nên bước ra đường vươn vai cựa quậy một chút cho nó dẻo người, đúng lúc đó thì một chiếc Inova phóng cái vèo qua, vì cửa kính xe họ mở nên tôi nhìn rõ bên trong có các vị mặt đỏ gay như vừa vui chơi ở đâu về, định quay vào nhà thì nghe tiếng loảng xoảng, từ trên xe quẳng xuống mặt đường ba bốn cái lon Heineken vừa uống xong, suýt chút nữa thì văng vào chị công nhân vệ sinh quét rác đứng ở gần đấy.

Tôi không kịp nhìn cái số xe ấy để biết là xe của đại gia nào, nhưng rõ ràng những thằng giàu có này không được học những bài học vỡ lòng về cộng đồng và lòng nhân ái, chúng nghĩ rằng quanh chiếc xe hơi bóng lộn của chúng đều là chốn rác rưởi cả nên chúng cho rác của chúng vung vãi đến vô tư. Và cũng vì không được học nên chúng được coi như những thằng mất dạy trên đời, cho dù chúng giàu có, bạc tiền thừa mứa như những gương mặt đỏ căng ra vì bia rượu và gái gú em út, nhưng chúng là những kẻ nghèo tình người, nghèo văn hóa. Chúng không nghĩ rằng chị công nhân vệ sinh đang còng lưng đứng đó là vì ai. Ngày nay bọn mất dạy ấy vẫn còn khá là nhiều như rác rưởi vậy, thấy mà đau cả lòng.

Tôi bước đến định hỏi có trúng chị chỗ nào không nhưng chị chỉ hơi nhăn mặt một tí, bảo rằng không sao, rồi chị cúi xuống lượm mấy cái vỏ lon bia bỏ vào một cái bao nhỏ để thu gom lại bán cho ve chai. Tôi chào chị và bước vô nhà, nén một tiếng chửi thề, tự dưng thấy mắt mình rưng rưng giùm thay cho chị.

Tháng Mười Hai 10, 2008 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | 2 phản hồi

Những lưỡi dao cắt

Bài này còn có tựa đề là: “Đống phân nói: – Đồ hèn nhát! Không dám động đến ta!
Thật vậy, đây là những lời tôi sưu tầm được trên blog bạn, những lời nói ngọt như những lưỡi dao cắt, ngọt nhưng có thể cứa đứt cả tâm trí con người, có thể đọc xong, máu trong cả châu thân chảy ra hết lúc nào chẳng hay. Nào, thì hãy đọc xem! Hơi bị dài một chút nhưng không hoang phí đâu.

hchup78

Hãy làm người hiện thực: đừng nói sự thật.
Càng đến gần sự thật, chúng ta càng rời xa hiện thực.
Sự sai lầm trở thành sai lầm khi nó được sinh ra như một chân lý.
Một lời nói dối đẹp? Hãy chú ý! Đó là một sự sáng tạo!
Đôi khi lẽ phải chiến thắng sau khi không còn là lẽ phải nữa.
“Không có sự thật!”- nhiều khi chính sự thật khẳng định như vậy. Vì thận trọng.
Nhiều sự vật không tồn tại vì người ta không thể nào gọi được tên của chúng.
Có một thế giới lý tưởng của sự dối trá, nơi tất cả đều là sự thật.
Thật sự khó khăn cho sự thật vào các thời buổi tất cả… đều là sự thật.
Chúng ta hiểu tất cả. Vì vậy chúng ta không thể hiểu gì cả.
Một số muốn hiểu điều họ tin, số khác muốn tin điều họ hiểu.

Sự vĩnh hằng ư? Chỉ là một đơn vị thời gian.
Chỉ những kẻ đã chết mới có thể sống lại. Người sống thì khó lắm.
Anh ta quyết định tự tử, chỉ còn chờ trận đại hồng thủy.
Việc anh ta chết vẫn chưa chứng tỏ được rằng anh ta đã sống.
Điều kiện đầu tiên để trở thành bất tử là bạn phải chết đi.
Có thể chết ở đảo Thánh Elena mà hoàn toàn không phải là Napoleon.
Nếu nheo mắt nhìn thế giới, có thể dễ dàng giấu nước mắt hơn.
Sự sống sau khi chết không dễ, đôi khi phải bỏ ra cả cuộc đời để làm điều đó.

Hãy biết quý lời nói. Mỗi lời nói đều có thể là lời cuối cùng của anh.
Thậm chí trong im lặng hắn cũng có những lỗi cú pháp.
Tôi không nghĩ rằng cá vẫn câm lặng nếu chúng cũng có nhiều điều bí mật như chúng ta.
Người nào có cái lưỡi biết vâng lời, người đó thường im lặng.
Nhiều khi cần phải im lặng để người khác nghe thấy anh.
Không thể tước đoạt lời nói của những người im lặng.
Qua những lời của họ anh sẽ hiểu họ muốn im lặng điều gì.
Có thể phỉ nhổ mình mà không cần mở miệng.
Đừng nói những lời ngu xuẩn – kẻ thù đang nghe lén đấy.
Nếu đã ngậm nước vào miệng thì ít nhất sau đó cũng đừng nhổ vào người khác.
Khi những lời bịa đặt cũ đi, chúng sẽ biến thành huyền thoại.
Người ta bảo rằng người mất răng thì lưỡi tự do hơn.

Chắc hẳn địa ngục có cả cửa ra lẫn cửa vào, một khi có thể nhanh chóng đi qua đó đến vậy.
Ranh giới giữa thiên đường và địa ngục thường thay đổi, nhưng bao giờ cũng đi qua chúng ta.
Quỷ sứ rất xảo quyệt – nó có thể xuất hiện trước mặt chúng ta dưới bộ dạng của quỷ sứ.
Ở địa ngục, quỷ sứ là một nhân vật tích cực.
Khó nhất là đốt cháy địa ngục.
Tôi sợ các thiên thần. Họ quá tốt bụng, họ dễ bị thuyết phục trở thành quỷ dữ.
Tôi luôn sợ những kẻ đòi hỏi quyền lực đối với linh hồn. Họ sẽ làm gì với thể xác?
Lòng tin mù có đôi mắt dữ.
Nhiều khi tôi lo lắng: Nhỡ đâu chúng ta đã ở thiên đường?

Tại sao tôi viết ngắn? Vì không đủ lời.
Khoảnh khắc nhận ra sự bất tài của mình là một loé sáng thiên tài.
Nghệ thuật đi trước, còn theo sau là những kẻ áp giải.
Hỡi các nhà văn nhà báo, đừng viết bằng mực, mà bằng máu. Nhưng chớ dùng máu của người khác.
Nghệ thuật có cần phải để hiểu hay không? Có, nhưng chỉ đối với ai mà nó hướng đến.
Nghệ thuật là đam mê của anh ta. Bị anh ta suốt đời truy đuổi.
Người ta viết về tất cả. Nhưng thật may mắn – người ta chưa nghĩ về tất cả.
“Tôi là nhà thơ của ngày mai” – anh ta nói. “Để đến ngày kia ta sẽ nói về điều này” – tôi đáp.
Có những vở kịch yếu đến nỗi không làm cách nào rời khỏi sân khấu.
Một tác phẩm thiên tài đến một kẻ ngốc cũng có thể hiểu được. Nhưng hoàn toàn theo cách khác!
Tôi muốn nói một lời với thế giới. Và vì không làm được điều đó nên tôi trở thành nhà văn.
Họ thán phục nói: “Anh ấy sẽ đuổi kịp các thiên tài.” Tôi lo lắng hỏi: “Nhưng với mục đích gì?”
Có những nhà văn không thể dịch ra các ngôn ngữ khác. Có thể tha hồ tuyên truyền họ ở nước ngoài.
Hỡi những kẻ đạo văn, hãy ngủ ngon lành. Nàng thơ là đàn bà, và cô ta ít khi thú nhận ai là kẻ đầu tiên.

Người ta mài mòn đũng quần, thậm chí cả trên ngai vàng.
Vòng nguyệt quế nhiều khi bám rễ vào đầu.
Nhiều khi trao giải thưởng dễ hơn là thừa nhận lẽ phải.
Hãy tạo ra các huyền thoại về mình, mọi thánh thần đều bắt đầu bằng cách đó!
Nhiều kẻ muốn thành ngôi sao đã treo mình trên cột đèn.
Mỗi người sinh ra với một cặp mông có thể dùng để ngồi trên ngai vàng.
Quyền lực thường được truyền từ bàn tay này sang bàn tay khác hơn là từ bộ óc này sang bộ óc khác.
Một số bậc thang danh vọng dẫn đến giá treo cổ.
Để trườn lên cao, phải xếp cánh lại.
Muốn giấu mặt – hãy khoả thân.
Bất kỳ một mùi thối nào cưỡng lại cái quạt gió đều tự cho mình là Donkihote.

Con người là thứ phẩm của tình yêu.
Từ khi con người đứng lên bằng hai chi sau, anh ta không thể lấy lại được sự cân bằng nữa.
Thiên chức của con người là gì? Trở thành con người.
Có thể thấy ngay người đàn ông chân chính, kể cả khi anh ta khoả thân.
Kỹ thuật sẽ hoàn thiện tới mức con người không cần đến bản thân mình nữa.
Trẻ con sinh ra bố mẹ.
Cần phải sống có bản sao, để khi lỡ biến mất còn có chứng cớ về sự tồn tại của mình.
Cuộc sống bắt con người làm nhiều việc một cách tự nguyện.
Đến khi nào thì con người chinh phục được khoảng cách giữa con người?
Đừng nói xấu về con người. Vì anh cũng là con người.
Con người không đến nỗi cô đơn đâu – vì luôn có ai đó theo dõi anh ta.
Không thể trở về hang động được nữa – chúng ta quá đông.
Đừng chửi con người bằng thứ tiếng mà anh ta không biết. Đó là bạo dâm.
Có thể chăng, bằng giải phẫu người ta rút ra kết luận: con người được tạo ra cho mục đích gì?
Hỡi con người, thế giới trước mặt anh rộng mở, vậy nên hãy cẩn thận đừng rơi vào đó.
Con người phản ứng chậm. Phải đến thế hệ sau mới hiểu.
Tất cả trong tay con người, vì thế phải thường xuyên rửa tay.
Con người còn hơn cỗ máy móc, ở chỗ biết tự bán mình.
Con người suốt đời ăn chính mình để không trở thành kẻ ăn thịt người.
Nếu kẻ ăn thịt người dùng dao và nĩa, thì đấy có phải là tiến hoá không?
Hắn ta đã phạm tội giết người! Cái con người trong bản thân hắn.
Lương tâm của anh ta trong sạch. Chưa hề qua sử dụng.
Mà có thể, chúng ta chỉ là ký ức của một ai đó?
Bao giờ tôi cũng coi anh ta là sư tử, nhưng khi thấy anh ta bò bốn chi mới biết là mình lầm.
Chỉ có những người thật lớn mới có thể cho phép mình ngẩng đầu.
Con người lớn lên, họ sẽ khó trốn kín được.
Con người, như tôi nhận thấy, ưa thích những ý nghĩ không buộc họ phải suy nghĩ.
Tôi đẹp trai, tôi khoẻ mạnh, tôi thông thái, tôi tốt bụng. Tất cả những điều đó do tôi phát hiện ra.
Anh xuất phát từ đâu phụ thuộc vào di truyền, nhưng anh trở thành ai phụ thuộc vào chính trị.
Sự sinh ra là một quá trình đau đớn, đặc biệt là con người tự sinh ra chính mình, mà lại vào lúc đã có tuổi tác.
Biết bao người muốn từ bỏ chính mình trong phút hiểm nguy!
Trước kia con người gần nhau hơn. Buộc phải vậy – vì thời đó chỉ có vũ khí đánh gần.

Cuộc sống là một vật tai hại. Tất cả mọi người đều chết vì nó.
Cuộc sống thật khó khăn: thậm chí thoạt đầu phải làm cả những điều ngu ngốc.
Thế giới không thể tha thứ cho những người không hề có tội lỗi gì.
Cuộc đời lấy đi của con người quá nhiều thời gian.
Bi kịch của thời đại thể hiện qua tiếng cười của nó.
Thật khủng khiếp hơi thở của thời đại không có gì để thở.
Cửa sổ nhìn ra thế giới có thể bị bịt kín bằng báo.
“Tôi nghe nói thế giới đẹp lắm” – người mù nói. “Hình như thế” – người sáng mắt đáp.

Anh có thể hình dung nổi một người đàn ông cho phép tình nhân kể chuyện cổ tích trong suốt một ngàn lẻ một đêm?
Còn những người đàn bà khoả thân cũng thông minh?
Ôi khốn khổ làm sao! Xung quanh toàn đàn bà trần truồng trong những bộ quần áo kín đến tận cổ.
Hãy nói nhà ngươi ngủ với ai, ta sẽ nói nhà ngươi mơ thấy ai.

Một số người không thấy sự khác nhau giữa thủ dâm và “sự chung thuỷ với chính mình”.
Làm sao để dịch được tiếng thở dài sang các ngôn ngữ khác?
Mắt xích yếu nhất là mắt xích mạnh nhất – nó phá đứt dây xiềng.
Sự bất lực của bản thân cũng nguy hiểm như sức mạnh của kẻ khác.
Hãy bắt đầu lại từ đầu một lần nữa! Nhưng trước đó phải kết thúc như thế nào?
Sự ngu xuẩn không bao giờ vượt qua giới hạn: nó đặt chân đến đâu, đó là lãnh vực của nó.
Tôi mơ thấy tờ quảng cáo dụng cụ tránh thai: “Những kẻ không được sinh ra sẽ cảm ơn anh.”
Khi không có gì để cười, các nhà trào phúng ra đời.
Tất cả các bi kịch vĩ đại đều có kết thúc, nhưng ai mà ngồi đợi được đến lúc kết thúc?
Chỉ có thể quan tâm đến cứt trong trường hợp nó được dùng làm phân bón.
Anh ta cưỡng hiếp khoa học – nhưng không làm cho nó sinh nở.
Sự không hiểu biết của chúng ta càng ngày càng đạt đến những thế giới xa xôi.
Có những chiến luỹ mà một phía trống không.
Người ta thường hay phê phán tội ác. Vì chúng được thực hiện quá tồi.
Khi nào sinh ra chủ nghĩa bi quan? Khi hai khối lạc quan ngược chiều đụng đầu nhau.
Bao giờ cũng có những người Eskimo sẵn sang soạn ra những chỉ dẫn phòng chống nóng nực cho dân chúng ở Công gô.
Ai biết được Columbus sẽ phát hiện ra cái gì nếu Châu Mỹ không chắn ngang đường đi của ông ta?
Hãy trao ước mơ của mình cho kẻ thù, có thể chúng sẽ phải chết khi thực hiện nó.
Đống phân nói: Đồ hèn nhát! Không dám động đến ta!
Kiệt sức, dấu chấm than biến thành dấu hỏi.
Hãy suy nghĩ trước khi suy nghĩ.
Anh ta giương ngọn cờ thật cao – vì không muốn nhìn thấy nó.
Nhà ngươi khát máu ư? Thì hãy làm con rệp!
Đầm lầy đôi khi gây ra cảm tưởng có độ sâu.
Tôi biết một người vô học đến nỗi phải tự mình nghĩ ra những câu trích dẫn từ các nhà kinh điển.
Cần có nhiều kiên nhẫn để học trở thành người kiên nhẫn.
Khi huyền thoại biến thành hiện thực, ai là kẻ chiến thắng: người duy tâm hay người duy vật?
Tất cả đều là ảo tưởng. Tất nhiên, kể cả câu vừa nói.
Nhiều chiếc bumerang không quay trở lại. Chúng chọn tự do.
Khi gió không thổi, thì cả ngọn phong vũ biểu trên mái nhà cũng có tính cách.
Những kẻ hèn nhát cũng không bao giờ sợ phải nằm ở nghĩa trang của những người anh hùng.
Lương tâm đôi khi được sinh ra từ sự cắn rứt lương tâm.
Tất cả các bi kịch vĩ đại đều có kết thúc. Nhưng mà ai có thể ngồi đợi đến kết thúc?
Rất không nhiều người ở thế kỷ XX thấy trước rằng thế kỷ XXI sẽ đến.
Mái nhà trên đầu thường không cho phép con người lớn lên.
Nếu như người ta hô “tiến bộ muôn năm!” thì bao giờ cũng phải hỏi lại: “Tiến bộ của cái gì?”
Ai có trí nhớ tốt, kẻ đó có thể quên đi nhiều điều một cách dễ dàng hơn.
Mọi người áp sát nhau đến mức không còn chỗ cho cảm xúc.
Sự tầm thường giết chết người. Nhưng là người khác.
Chỉ có thiên tài và kẻ ngốc mới độc lập về trí tuệ.
Chỉ có thể suốt đời đi đến đích nếu như nó thường xuyên lùi xa ta.
Muốn hát trong dàn đồng ca? Đầu tiên hãy nhìn kỹ cây gậy chỉ huy.
Có những khi sự trừng phạt kéo theo tội ác.
Sự thông thái cần phải thừa thãi, bởi vì ít ai dùng đến nó.
Một tư tưởng sẽ bất tử với điều kiện nó thường xuyên được sinh mới.
Ai vượt quá thời đại thường phải bước đi với cái đầu cúi thấp.
Hãy tôn cao trái tim! Nhưng không cao hơn khối não.
Hãy thận trọng trộn thêm sự ngu ngốc của kẻ khác vào sự thông thái của bản thân.
Nhiều khi chính chứng cớ ngoại phạm lại là tội ác.
Lịch sử là bộ sưu tập những sự kiện không đáng có.
Hãy cẩn thận khi những kẻ không cánh vung cánh lên.
Và ngọn roi cũng nảy mầm – một khi gặp được mảnh đất tốt.
Và sự mù chữ của kẻ khác cũng cản trở việc viết của ta.
Nhiều khi đêm quá tối để nhận ra nó.
Và những cái mông cũng mang mặt nạ. Vì những nguyên nhân dễ hiểu.
Nếu anh thích cái túi, anh hãy mua nó cùng với con vật mà người ta muốn bán cho anh trong cái túi đó.
Câu hỏi của Hamlet ở mỗi nước được vang lên một cách khác nhau.
Vì hèn nhát hắn giấu những ý nghĩ của mình vào đầu kẻ khác.
Không phải người nào biết quá nhiều cũng biết về điều đó.
Tôi đã mấy lần thấy mình đang dùng kính lúp soi tìm mình trên quả địa cầu.
Nào chúng ta hãy tránh đổ máu bằng cách đưa ra danh hiệu anh hùng danh dự.
Sự kiện bao giờ cũng trần trụi, kể cả khi nó được khoác bộ áo mốt nhất.
Nhiều người vượt trước thời đại của mình buộc phải chờ đợi nó ở những gian phòng không tiện nghi chút nào.
Ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng là ta.
Những cây liễu luôn run rẩy dưới bất kỳ chế độ nào. Nhưng thật quỷ quái, dưới chế độ nào chúng cũng xanh một cách thanh bình.
Ngọn lửa nhiệt tình để lại hoặc là tro tàn, hoặc là sự nghiệp.
Ở những nơi cấm cười thì ở đó thường không được khóc.
Luận cứ càng chông chênh thì lập trường càng vững.
Sự ngu ngốc của thời đại này cũng là bài học quý cho thời đại sau hệt như sự khôn ngoan vậy.
Sự mất ngủ là căn bệnh của những thời đại khi con người bị buộc phải nhắm mắt trước nhiều sự vật.
Hãy nhớ rằng cái giá phải trả cho tự do sẽ giảm khi nhu cầu tăng.
Những kẻ vắng mặt bao giờ cũng sai, nhưng nhiều khi họ giữ được mạng sống của mình.
Những mơ ước táo bạo nhất của chúng ta đã thành hiện thực. Bây giờ đến lượt những mơ ước không táo bạo.
Đỉnh cao những hiểu biết về con người là kho lưu trữ của mật vụ.
Hãy thận trọng: khi anh ở giữa vầng hào quang thì kẻ thù của anh nắm lợi thế- họ rình trong bóng tối.
Ngột ngạt quá, hãy mở những cửa sổ! Để những kẻ ngoài kia cũng thấy.
Ngu dốt là mẹ của mọi tội ác, nhưng bố của chúng nhiều khi là thiên tài.
Mọi người đều muốn lòng tốt. Đừng đem cho nó đi.

Tác giả:
Stanislav Jerzy Lec (phát âm như Letz), sinh năm 1909 ở Lvov trong một gia đình bố là quý tộc Áo, mẹ gốc Do Thái ở Ba Lan. Tốt nghiệp Luật, từ rất sớm Lec sống trong sự ảnh hưởng của ba nền văn hoá lớn là Ba Lan, Áo và Do Thái. Từ 1929, Lec bắt đầu hoạt động văn học, in thơ văn ở các báo, tạp chí Varsava. Năm 1941 ông bị bắt giam vào trại tập trung của Đức quốc xã, nhưng trốn thoát 3 năm sau đó và tham gia kháng chiến, làm ngoại giao cho Áo và mất năm 1966 tại Varsava.
Ngoài nhiều tập thơ, văn trào phúng, Lec là tác giả của khoảng 2.000 câu cách ngôn độc đáo đặc biệt được ưa chuộng ở Ba Lan và được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Lec trở nên nổi như cồn vì hóm hỉnh. Sách tập hợp các câu cách ngôn của Lec bằng tiếng Nga có tên: Những suy tưởng không chải chuốt. Là những ý nghĩ vụt lóe sáng hay hiểu đơn giản là nghĩ gì nói nấy.

(Sưu tầm)

Tháng Mười Một 25, 2008 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | No Comments Yet

Thiên tai và lòng người

mayden1 Sau những ngày bão lũ, lụt lội, sụp núi kinh hoàng rồi đến những cơn rét hại ở miền Bắc trong những ngày đầu xuân này, tôi lại nhớ đến cái thân phận bé nhỏ của con người trước thiên nhiên, nhớ chừng nào lại thấy mình nhỏ bé hơn chừng nấy.
Ấy thế mà lắm kẻ mới tìm ra hoặc cóp-pi đâu đó được đôi ba điều dở hơi gọi là phòng chống bão lũ, phòng chống thiên tai, đã vội loan tin rùm trời là đã biết cách khắc phục thiên nhiên, chống chọi được với thiên nhiên, làm như ta đã là người tài giỏi lắm, có khi huênh hoang coi trời bằng vung, nhưng thực ra đó là những tuyên bố lấy điểm, lấy tiếng trên truyền hình hoặc trước bàn dân thiên hạ để kiếm hoặc giữ lấy cái chức cái phận thôi, chứ khi quay về, chỉ nghe một luồng sét nổ ầm trên bầu trời thì kẻ ấy lại thu mình nhỏ lại như con kiến, miệng lầm rầm khấn vái Trời Phật Nam mô nam mô…
Quả thật, đứng trước thiên nhiên, con người ta mới nhận ra được mình thật là nhỏ bé… nhưng nói như vậy không có nghĩa là chúng ta khoanh tay ngồi chờ, chúng ta vẫn biết được cái sự nhỏ bé của mình và vẫn phải tìm cách đối phó với cuồng phong bão tố, chứ đâu phải buông tay nhìn số phận, chỉ xin đừng có những tuyên bố hợm mình đòi đứng trên cả thiên nhiên, không dám đâu nhé! Vì chỉ có quyền lực siêu nhiên mới có thể đứng trên đất trời mà thôi.
Nhắc đến đây tôi lại nhớ tới hai câu nói của hai phi hành gia cho cùng một hành động, một là của người vô thần và một là của người có đức tin. Số là khi lần đầu tiên con người bay ra được ngoài không gian, Yuri Gagarin, một người vô thần huênh hoang tuyên bố: “Thiên Chúa đâu? Tôi đã ra khỏi bầu trời mà có thấy Thiên Chúa của các người đâu nào?”, còn John Glenn, một người có tín ngưỡng thì ông ta lại nói: “Bay ra đến đây, tôi thấy khung cảnh đẹp tuyệt vời, tôi càng cảm thấy khâm phục sự kỳ diệu của Tạo Hóa đã ban cho con người”. Chỉ cần nói thế là đủ và không cần phải bình luận dài dòng thêm làm gì nữa.
Trong những ngày miền Bắc giá lạnh khác thường như thế này, tôi lại nhớ đến mùa xuân năm xưa, cách đây hơn hai mươi năm. Ngày ấy chúng tôi còn trẻ và rất nhiệt tình với phong trào ca hát. Lúc ấy tôi là trưởng nhóm ca nhạc xung kích mà, thường rất khó khăn để tìm ra được bài hát mới, ca nhạc xung kích mà hát đi hát lại mấy bài cũ thì ai mà nghe cho? Vì vậy nên thường xuyên theo dõi ca khúc mới trên radio, bài nào hay thì thu vào cassette rồi ký âm lại, tập dợt và đem đi hát, nhờ vậy mà cái vốn nhạc lý và ký âm của tôi dần dần vững chãi là do ở thời gian khó khăn trui rèn này.
Năm ấy chọn được hai bài: Mùa xuân đến rồi đó của Trần Chung và Gởi nắng cho em của Phạm Tuyên. Tất nhiên là rất nhiều, nhưng hai bài này lại sâu sắc và thấm thía hơn cả, nhất là bài Gởi nắng cho em, mãi đến tận hôm nay tôi vẫn hát và thành thực thú nhận là chưa hề thấy cái nốt nhạc bài này in ở đâu bao giờ, nhưng chúng tôi vẫn không bao giờ quên được giai điệu và lời hát thiết tha trong thời điểm âm nhạc của chúng ta mới thoát ra khỏi dòng nhạc cứng nhắc để tiến dần đến dòng nhạc viết cho tâm hồn người:
Anh ở trong này chưa thấy mùa đông.
Nắng vẫn đỏ mận hồng đào cuối vụ.
Trời Sài Gòn xanh cao như quyến rũ.
Thật diệu kỳ là mùa đông phương Nam.

Đúng vậy, thiên nhiên hình như chia không đồng đều giữa hai miền Nam Bắc, mùa đông miền Nam trời vẫn nắng gay gắt, chả bù cho miền Bắc rét đậm, trâu bò ngã lăn ra chết hàng loạt, bao gia đình lâm vào cảnh khốn đốn, chống chọi với giá rét và cả với cái đói.
Muốn gởi ra em một ít nắng vàng,
Thương cái rét người thợ cày thợ cấy.
Nên cứ muốn chia nắng đều cho ngoài ấy,
Có tình thương tha thiết ở trong này.

Có muốn gởi thì cũng biết gởi làm sao đây? Giá như nắng mà chia được thì cũng cố mà chia ra ngoài ấy cho đều, để nồi cơm nhà nghèo vẫn còn được nóng, vẫn còn được đầy.
Gởi nắng cho em
Gởi nắng cho em
Gởi nắng về Sưởi ấm những bàn tay…
Vâng, may lắm thì cũng chỉ sưởi ấm được những đôi bàn tay thôi, miền Bắc giá rét ơi!

Tháng Mười 21, 2008 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | No Comments Yet

Nào ta cùng quét

Trong những đớn hèn của cuộc đời thì tôi thấy có hai thứ tệ nhất, đó là thói bợ đỡ con cha cháu ông. Hai cái thứ này thời nào cũng có, xã hội nào cũng có, từ những ngóc ngách tối tăm của chốn thị thành hay làng quê cho tới những cơ quan bề thế đều có nó hiện diện, như là một ung nhọt ghẻ lở trên cơ thể xã hội mà dùng bao nhiêu thuốc đặc trị vẫn không lành được. Do vậy nên tôi ghét cay ghét đắng cái ung nhọt này. Mà chắc là không chỉ riêng tôi đâu, hầu như tất cả những ai còn có mang trái tim chân thật trong lòng mình thì đều ghét nó thậm tệ, tìm đủ mọi cách để trừ khử nó, nhưng đớn đau thay, lúc nào nó cũng vẫn hiện diện trước mũi để trêu ngươi chúng ta, như là muốn thách thức những giá trị cao đẹp của cuộc sống vốn rất phù hoa và giả dối này.

Danh tướng Trần Bình Trọng ngày xưa bị giặc Nguyên bắt, chúng tìm đủ mọi cách để dụ dỗ ông theo chúng nhưng dù mang gông trên cổ, ông vẫn khẳng khái kêu lên: Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc! Muôn đời không thèm bợ đỡ hay phản bội là vậy. Ngày nay những tấm gương tiết liệt như vậy sao mà hiếm thế, không những loại trừ mà người ta còn tìm đủ mọi cách bợ đỡ cấp trên để được vinh thân phì gia, để được tí chút quyền lực mà nịnh trên đạp dưới, họ xem đó như là chân lý cuộc sống, một thứ chân lý xám xịt gương mặt mình mà họ vẫn cười hề hề, coi như đó là biết thức thời, biết sống và biết cách tiến thân, dựa trên những đồng tiền bỉ ổi nhầy nhụa mà thăng quan tiến chức. Tiến được chức rồi, lại tha hồ vơ vét để bù lại, và cái vòng xoáy kiếm chác này lập lại hằng ngày như những vết đau của xã hội và của cả cuộc đời.

Bà con thân thiết của sự bợ đỡ chính là con cha cháu ông, hoặc có người gọi là 5 C: con cháu các cụ cả! Bốn chữ Con Cha Cháu Ông này thực ra đâu có gì đáng tội, nhưng tại vì chính chúng ta dựa vào đó để hành sự, để chen chân vào những món bở mà kiếm chác, mà lũng đoạn, về vật chất cũng như về quyền lực, do vậy mà khi nói đến bốn từ này thì những người chân chính vẫn coi khinh chẳng khác gì lũ bợ đỡ sâu mọt kia vậy. Bố làm quan thì lôi con cháu vào làm tướng, để chúng dựa hơi cha ông mà kiếm chức kiếm quyền, kiếm tiền kiếm lợi là vậy, dù khả năng chúng chỉ là hạng bét nhưng bề thế của cha ông chúng như một cái trướng vững chắc để chúng núp vào đấy mà lên gân, mà ăn chơi trác táng trong chốn ao tù trưởng giả là vậy.

Nếu ai đọc đến đây có lẽ bảo cái ông chú già này chắc lại nói chuyện chính trị đây? Ô không đâu, vì những thói đớn hèn này thì không cần chính trị cũng đầy dẫy trong cuộc đời rồi, mà cái thằng tôi thì cũng chẳng có gì phải ngán chính trị cả, miễn là đừng chính trị cay cú là được, vì tôi thích lạc quan, và lắm lúc cố lạc quan trong những hoàn cảnh đớn đau hay trong những điều cay độc nhất của cuộc đời để tìm cái vui trong sự buồn bực, tìm cái tốt trong một trời xấu xa là vậy. Cái thói bợ đỡ và dựa dẫm vào con cha cháu ông này đâu phải bây giờ mới có nên tôi chẳng sợ ai bảo mình xỏ xiên ai, vì lúc nào tôi cũng quan niệm: Rác rến thì cần phải quét ra ngoài cho sạch nhà, ghẻ lở thì cần phải bôi thuốc mới lành được, có thể bôi vào nó rất rát và rất đau, nhưng nhất quyết phải bôi vì nếu không ghẻ sẽ lan rộng ra thành ung nhọt, thành ung thư thì đau nhức biết chừng nào?

Đành rằng là người thì ai cũng có sai sót vì nhân vô thập toàn mà, nhưng việc bợ đỡ thì không bao giờ là sai sót hay sai lầm cả, đó là sự cố ý có tính toán để trục lợi, do đó nó như một thứ ghẻ lở cần phải chữa trị, nhất là đối với những người trẻ, tinh hoa của đất nước. Sự sai lầm của người lớn chúng ta khi quan niệm bợ đỡ và con cha cháu ông là chuyện đương nhiên khiến cho giới trẻ nhụt chí phấn đấu và trở thành kẻ cơ hội, không từ những cách cho dù là thấp hèn nhất để tiến thân, tiến thân đây không là tiến bộ về tri thức, về nhận thức mà đơn giản chỉ là kiếm tiền thật nhiều bằng mọi giá, những người trẻ này quên đi rằng quyền lực không phải là tất cả, mà chính khả năng thực sự của mình đưa mình thăng tiến thì mới đáng quý.

Thế thì… Nào, chúng ta hãy cùng cầm chổi lên, quét ngôi nhà tâm hồn cho nó sạch nhé! Cho dù đó chỉ mới là những ý nghĩ thoáng qua chứ chưa phải là việc dựa dẫm hay bợ đỡ thực sự, nhưng cần phải giữ sự tỉnh táo và trong sáng để có thể vươn lên bằng chính sức lực của mình, không cần gốc gác, không cần danh xưng, tinh chất bao giờ cũng đáng quý hơn cái hào nhoáng bên ngoài nhiều, vì cái vỏ bọc dựa dẫm ấy thì thế nào cũng có ngày phải rơi xuống thôi. Thực đấy bạn à.

Tháng tám 9, 2008 Đăng bởi Author | Sáng tác | | No Comments Yet

Nỗi đau của một căn bệnh kinh niên

Hôm nay nhân đọc bài viết trong mục NGHĨ của tác giả Bằng Vân trên báo Tuổi Trẻ, thấy nó đau đáu ở đâu trong đầu óc mình mà chẳng biết trách ai nữa, chỉ biết gồng mình lên mà cảm nhận cái nỗi nhức nhối này. Thôi thì trước hết hãy đọc lại bài viết này đã:

Khoảng 200/1.635 viên đá (mỗi viên có hai câu thơ) của công trình thư pháp Truyện Kiều viết trên đá cuội của tác giả Nguyễn Văn Tân trưng bày tại công viên 3-2 trong khuôn khổ Festival Huế 2008 đã bị đánh cắp chỉ sau khi ra mắt hai đêm.

Những viên đá dù đã được tác giả và các cộng sự kỳ công gắn định vị lên giàn sắt dài 2.905m, rộng 81cm, cao 172cm nhưng vẫn bị những người mang danh là đi thưởng lãm văn hóa lấy mất. Thật đau lòng!

Điều đáng nói là chuyện xâm hại các tác phẩm nghệ thuật từ lâu đã trở thành căn bệnh kinh niên của festival, của Huế.

Nhớ lại festival năm 2006, chiều 3-6, nghệ sĩ Đinh Khắc Thịnh vừa hoàn tất tác phẩm sắp đặt Mùa lục lạc gồm hơn 2.000 gương sen được làm bằng giấy bồi và lục lạc gắn trải dài hơn 200m trên hè phố Nguyễn Đình Chiểu. Chưa kịp chụp ảnh đứa con tinh thần của mình thì sáng 4-6, tác giả bàng hoàng, quặn thắt khi chỉ trong một đêm, gần 20% số gương sen đã nhanh chóng bị những người thiếu ý thức đập cho méo mó hoặc lấy đi, cần sắt bị vít đổ… Chứng kiến cảnh ấy, cũng như anh, chúng tôi cay xè mắt, ruột xót như xát muối.

Trước nữa, tác phẩm sắp đặt Dưới giàn thiên lý của Đinh Khắc Thịnh và Lê Thừa Tiến thực hiện cũng tại phố đi bộ Nguyễn Đình Chiểu nhân Festival nghề truyền thống Huế 2005, gồm 1.000 chuông gió được kết bằng 5.000 nón lá các cỡ, 8.000 gương soi tráng thủy và 1.000 cái chuông; toàn bộ tác phẩm được treo trên một giàn tre dài 150m… cũng bị phá tả tơi dù chưa vãn hội.

Cũng tại Huế, các khu vườn tượng bên tả và hữu ngạn sông Hương gồm 96 tác phẩm, thành quả của ba trại sáng tác điêu khắc quốc tế được tổ chức vào các năm 1998, 2002 và 2004, cũng luôn bị xâm hại với mức độ nghiêm trọng. Bức bị vít đổ, bức bị cưa ngang, bức bị viết vẽ nhằng nhịt, cạy mất bảng hiệu… Các nhà quản lý phải làm hàng rào sắt rồi lấy dây xích chằng quanh tượng; các giảng viên và sinh viên Đại học Nghệ thuật Huế sau khi tu sửa những bức tượng hư hỏng đã dùng bút phủ viết những lời kêu gọi rất thống thiết: “Xin đừng phá tượng! Đi sửa mệt lắm!”… nhưng những người dân thiếu ý thức vẫn hằng ngày tàn phá các tác phẩm nghệ thuật.

Chuyện phá phách, cưỡng đoạt cái đẹp không phải là hiếm ở nước ta.

Tại lễ hội hoa anh đào lần thứ hai được tổ chức ở Hà Nội ngày 6-4, những người bạn Nhật Bản bàng hoàng và khiếp đảm khi chỉ trong nháy mắt, 300 cành hoa anh đào tươi mà họ công phu chuyển từ quê nhà sang để dựng thành ba cây anh đào lớn và rất đẹp đã bị những công chúng Việt Nam, phần đông là giới trẻ, chen lấn xô đẩy nhau để vặt trụi.

Lại nhớ chuyến xuyên Việt vừa qua của tôi cùng 30 du khách người Pháp, Bỉ, Canada. Chặng dừng chân trên đỉnh đèo Pha Đin (Điện Biên), khi thấy một bông hoa chuối rừng nở đỏ tươi, đẹp hoang sơ, người lái xe định bẻ mang về tặng người thân. Ngay lập tức, cả đoàn khách sôi lên, kịch liệt phản đối. Người phân tích: “Vẻ đẹp thiên nhiên là của chung nên phải để mọi người cùng được thưởng thức”, người gay gắt thì mắng: “Anh có trồng cây chuối ấy đâu mà lại đòi chiếm cho riêng mình”… Nhiều người tái mặt. Anh tài xế lầm lũi trở về xe, từ bỏ ý định ban đầu.

Xem ra trước cái đẹp, chúng ta thua kém một trời một vực với cư dân một số nước. Họ thấy cái đẹp thì chia sẻ cho người khác để cùng tận hưởng, trong khi chúng ta tìm mọi cách tư lợi hoặc không ăn được thì đạp đổ. Với họ, ký ức về những ngày trèo đèo lội suối, cuốc bộ xuyên rừng, khám phá và trải nghiệm cuộc sống giữa thiên nhiên hoang dã… là báu vật, thì không ít người chúng ta lại “khẳng định” dấu ấn của mình bằng chiến tích ăn thịt thú rừng. Nghe một tiếng chim gù, họ lấy ống nhòm ra say sưa ngắm bộ lông, cái mỏ, động tác chuyền cành…, còn nhiều người chúng ta chỉ nhăm nhe mang súng ra bắn…

Không cái gì tự nhiên mà có. Nếu từ nhỏ, đứa trẻ đã được cha mẹ dạy mang thóc rắc trước hiên nhà cho những chú chim hoang dã đến ăn chứ không phải trèo cây phá tổ hay lấy ná bắn chim, chắc chắn lớn lên chúng sẽ yêu và bảo vệ thiên nhiên để được nghe tiếng chim lích chích. Nếu trước mặt trẻ, người lớn không khạc nhổ, nhả bã kẹo cao su ra đường… thì chúng sẽ không bao giờ xả rác bừa bãi…

Để làm giàu có khi ta chỉ mất dăm mười năm, nhưng để nuôi dưỡng tâm hồn ta phải mất cả thế hệ. Nhưng muôn đời, giàu có về tinh thần mới là giá trị trường tồn.

Giờ thì xin lạm bàn một tí về bài viết trên nhé!

Đòi hỏi người dân có ý thức văn hóa ngay lập tức không phải là chuyện dễ dàng, bởi đây là một vấn nạn giáo dục, vì từ nhỏ chúng ta không được dạy dỗ môn đức dục để sống cho thành người, cứ việc toán – văn – văn – toán kê điểm lên thật nhiều để chạy theo thành tích mà quên rằng sự trung thực của một con người đáng giá ngàn vàng. Đến khi lớn lên thì những điều vô ý thức ấy đã trở thành thói quen, không thể nào ngày một ngày hai bỏ ngay đi được. Ngày xưa lúc tôi học lớp Ba, khi tôi và cha tôi đang đi trên đường gặp một đám tang, tôi dừng lại theo cha tôi mà chưa kịp bỏ mũ xuống liền bị cha tôi trừng mắt thật nghiêm, về nhà suýt bị ăn đòn vì cha tôi bảo rằng con không nhớ bài học đức dục trong trường hay sao, gặp đám tang thì phải dừng lại, kính cẩn bỏ mũ xuống, cho dù đó là người không hề quen biết, đi ngang qua công sở thấy chào cờ là phải dừng lại đứng nghiêm trang đợi chào cờ xong mới đi tiếp, lên xe buýt phải nhường chỗ ngay cho người già và phụ nữ có thai, thấy ông bà lão qua đường ta phải giúp đưa họ qua ngay…, những bài học nhỏ nhoi ấy ngày nay biết tìm đâu ra? vì có ai dạy dỗ hay nhắc nhở cho đâu mà nói, chỉ biết ê a những bài học vô bổ mà không biết nhìn đến những điều thực tế nhất để gìn giữ và nuôi dưỡng giá trị một con người. Do vậy hãy khoan trách là chúng ta cư xử thiếu văn hóa mà hãy tự trách là chúng ta không được dạy dỗ văn hóa là gì, thậm chí có người chẳng có tí văn hóa nào chứ đừng nói gì là thiếu, có đâu mà bảo thiếu?

Bởi thế cho nên xin hãy khoan bắt chước cách thưởng lãm của dân Tây đã. Mặt bằng văn hóa ta chưa có, hoặc chưa đều, thì xin hãy khoan bày ra những cuộc triển lãm phóng khoáng như thế, kẻo bị phá phách tan nát trông càng tội nghiệp hơn. Năm nào cũng nghe nói Chợ hoa Xuân, đường hoa Xuân bị cướp bị phá nát tan hoang thấy mà buồn. Không cần phải phô trương khoe mẽ đâu, hãy cứ tạm dành cho văn hóa nghệ thuật những chỗ đứng riêng của nó, khi mặt bằng văn hóa đã được nâng dần lên thì hãy tính đến chuyện khoáng đạt như dân Tây, còn ngày nay ai muốn thưởng lãm, xin hãy đến bảo tàng, ai muốn vui chơi, xin hãy ra hội chợ, đừng trộn lẫn với nhau như thế mà thảm cảnh cướp giật phá phách xảy ra ngẫm lại thêm buồn, vì chẳng lẽ đem triển lãm ngoài trời mà cử cả hằng loạt đội đặc nhiệm bảo vệ ngày đêm thì không gian nặng nề quá, còn chi là thưởng lãm nghệ thuật nữa?

Nhưng trên tất cả, xin các cấp thẩm quyền về giáo dục hãy mạnh dạn trở lại nấc thang đầu tiên, thay đổi cách giáo dục ngay từ những chú nhóc nhỏ xíu cho đến khi trở thành người thành đạt ra ngoài đời, mười năm, hai mươi năm, cả một thế hệ sau cũng sẽ không muộn đâu, miễn sao cái ý thức văn hóa thành nền tảng thì cả dân tộc mới vững mạnh được, chứ càng phô trương nhiều thì càng thấy phi văn hóa nhiều, y như một căn bệnh kinh niên vậy thì việc phô trương ấy chẳng hề có ích lợi gì cả, chỉ thấy xót trong lòng thêm mà thôi.

Tháng tám 9, 2008 Đăng bởi Author | Bài viết | | No Comments Yet

Lãng mạn là cái chi chi?…

Nếu đem chiết tự ra mà phân tích thì cũng khá là khó hiểu. Lãng là chi? mà mạn cũng là chi? Nhưng đã là người thì hầu như ai cũng biết lãng mạn là gì rồi, ở đây chúng tôi không nói đến chủ nghĩa lãng mạn trong văn học hoặc chủ nghĩa lãng mạn trong cách mạng có từ thế kỷ thứ 19 ở Pháp để đối lại với khuynh hướng cổ điển, vì chủ nghĩa lãng mạn ấy chủ trương vượt lên trên thực tế và dựa vào ý muốn chủ quan mà sáng tác hoặc lãng mạn cách mạng chủ trương đặt niềm tin vào tương lai tươi đẹp đến mức quá lý tưởng thành ra phi thực tế. Ở đây chúng ta hiểu lãng mạn theo cách cảm nhận của người đời thôi, chẳng bàn sâu xa hơn làm chi thêm rối rắm, cứ hiểu lãng mạn tựa như để xuôi lòng mình cho gió cho mây, xuôi hồn mình cho một bờ vai nhỏ, một mái tóc mềm đưa, thả đầu óc mình cho mây phiêu lãng, cho ái tình và thi ca vậy…

Chất lãng mạn trong người thì ai mà không có nhỉ? nhưng đừng đi quá trớn, tình tứ quá, xao lòng quá… rồi đến buông cả lòng mình vào những nghịch cảnh trong ái tình thì không nên đâu. Ai mà không ưa ngắm nhìn phụ nữ đẹp, ai mà chẳng thích tán chuyện với một người ăn nói có duyên? Có thể chỉ vì một nụ cười thôi mà khiến ta chết mê chết mệt, quên hẳn ta đang là ai. Có thể chỉ vì một mái tóc nghiêng nghiêng xỏa xuống đôi bờ vai thon nhỏ khiến ta quên đi là ta cần phải làm gì, và lúc nào thì cần phải nên dừng lại? Nếu chỉ vì thế thôi thì đẹp quá, nhưng ngặt nỗi con người ta cứ thích dấn tới một cách bừa bãi thành ra những việc mình làm, những điều mình nghĩ thật là vẩn vơ, như là lang thang ở những nơi vô định vậy, mà những nơi ấy thì thật là nguy hiểm.

Thực chất thì hiếm người trên đời mà không biết lãng mạn là gì đâu, ngay đến những tu sĩ cực đoan nhất cũng vẫn có lúc thả hồn mình đến một sự việc nào đó không ở trong tầm tay mình chứ đừng nói chi là những con người bình thường, vì vốn dĩ ông Trời sinh ra mình là như rứa, cái đó thực ra chỉ là cảm xúc nhất thời và người ta hoàn toàn có thể chế ngự được, hầu hết những ai tôn trọng những giá trị đạo đức thì sau khi biểu lộ cái cảm xúc nhất thời ấy, họ chỉ mỉm một nụ cười và biết cách xì tốp lại ngay, biến hóa nó thành những cảm giác tự nhiên thông thường để những quan hệ riêng tư không có điều kiện đi sâu hơn, không buông thả theo cảm xúc ấy rồi sinh ra suy nghĩ vẩn vơ có thể rất tai hại cho hạnh phúc mình đang có, nhưng cũng không ít người cứ việc buông thả thoải mái coi nó thế nào, và sự lãng mạn ấy có thể như một con dao hai lưỡi, cắt đứt danh dự mình xoèn xoẹt lúc nào không hay, lúc ấy không còn là lãng mạn nữa mà coi chừng là lãng nhách đấy nhé.

Thế thì có người lại bảo: Vậy có nên lãng mạn lắm không? Người lãng mạn quá có đáng trách không? Papi tui có phải là nhà tâm lý học hay luân lý học đâu mà biết? Chẳng qua là vì nghĩ sao nói vậy, tám chuyện cho vui cửa vui nhà thôi, chứ xét nét chi li từng điều kiện, từng chi tiết ấy làm chi? Phàm là blogger chính hiệu con nai vàng thì tất nhiên khi viết ra điều gì, người ta cũng muốn người khác đọc và nhận định cho rôm rả, do vậy mà viết khô khan quá ai mà coi cho? Thế thì cũng lãng mạn một tí xíu, phiêu lưu trên bờ môi của ai đó tí xíu bằng chữ nghĩa cho vui, miễn sao đừng làm thật thôi, kẻo bạn trai bạn gái người ta, vợ chồng con cái người ta lên án thì chết toi ngay. Do vậy mà xin người đọc đừng nhận định đúng sai mà lại đào sâu quá, thành ra mắc bệnh lãng mạn cả xóm thì không nên đâu.

Cái điều cần nói trong lãng mạn đó là phải biết dừng lại lúc nào.
Mà lúc nào nhỉ? Thật là khó nói. Tôi không quan niệm một phút xao lòng của Nhà thơ Thuận Hữu là lãng mạn đâu. Ông viết:

Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng!

Cái phút xao lòng của ông là hoài niệm, nhưng không phải sống cho hoài niệm, mà lấy đó làm yếu tố so sánh để yêu thương người bạn đời của mình hơn, bỏ qua cho mình và bỏ qua cho bạn đời của mình. Cái xao lòng ấy nó chỉ là một thoáng bâng khuâng cho dĩ vãng, nhưng vẫn còn đó sự trung thành, còn lãng mạn là một sự phiêu lưu khó có bến dừng, tùy thuộc nơi ta mà thôi, khi ta nhận thấy đó chỉ là những cảm xúc thoáng qua cho vui vẻ hoặc cho rôm rả một câu chuyện thì có gì đâu mà đáng trách? nhưng nếu lúc nào cũng tơ tưởng vấn vương trong đầu thì e rằng nguy hiểm sẽ đến cận kề mình lúc nào không hay. Ta biết nương theo suối tóc người đẹp nào đó mà bay bổng thì ta cũng cần phải kiểm tra cái bố thắng xe mình để biết dừng lại kịp lúc, phải có lập trường kiên định chứ đừng để cái bố thắng ấy mòn vẹt đi thì ta cứ bay mãi trong men ái tình bâng quơ và ngổn ngang của người ta e rằng có ngày chết không kịp ngáp.

Thôi, tạm dừng ở đây đã, nói dài dòng quá e rằng mình cũng thuộc loại lãng mạn thâm căn cố đế rồi. Cứ thế đi nhé! Vui vẻ, chân thậtyêu đời, đó cũng là nét lãng mạn đáng yêu đấy thôi!

Tháng tám 9, 2008 Đăng bởi Author | Bài viết | | No Comments Yet

Hai tiếng Anh Em

Tôi thường rất lấy làm căm phẫn khi đọc những mẩu tin anh em đánh nhau, anh em đưa nhau ra tòa, anh em giành giật chiếm đoạt nhau thứ này thứ khác… Mỗi lần đọc những tin đại loại như thế, tôi tức muốn điên người lên được. Chẳng phải vì tôi lấy luân lý ra mà dạy đời đâu, vì tôi còn phải học ở đời rất nhiều, học chứ chẳng phải là dạy. Tôi có nỗi bất hạnh là không được làm thầy sau những lần hồ sơ gọi vào trường sư phạm đã gởi về nhưng hoàn cảnh đã khiến tôi dây dưa rồi trôi tuột khỏi tầm tay, cho nên không được dạy, chứ chẳng phải là “mất” đâu nhé! Có được dạy đâu mà mất? Tôi không dám đem luân lý ra mà so sánh, nhưng tôi nhận thấy rằng, luân lý là một cái vốn rất quý, và tình cảm anh em cũng thế, cũng thiêng liêng và cao quý như vậy.

Ngay từ nhỏ, chúng tôi đã dị ứng với tiếng “tui” khi xưng hô với nhau, anh em là anh em, bao nhiêu tuổi cũng phải xưng hô như thế, bạc đầu cũng vẫn anh ơi chị ơi em đây… Vợ chồng cũng vậy, khi cãi nhau cũng phải là anh anh em em chứ xưng hô bằng tui là không yên đâu nhé! Cái tiếng anh anh em em nó tạo cho chúng ta một cảm giác êm ái và yêu thương biết chừng nào. Do vậy mà mỗi khi nghe anh em ruột xưng hô với nhau ông – tui hoặc thậm chí tao – mày tôi thấy nó lạ lẫm làm sao ấy, lạ lẫm vì tiếng mẹ đẻ mình đã cưu mang hai chữ anh – em sao không biết đem ra mà xài? Uổng quá đi phải không?

Tình anh em – nghĩa huynh đệ thiết nghĩ chúng ta đã biết, đã nghe quá nhiều ngay từ tấm bé cho đến khi trưởng thành nên tôi cũng mạn phép không nhắc lại làm gì, nhưng sau khi lục lại hơn nghìn tấm ảnh cưới con trai thứ của tôi vừa rồi, tôi chợt thấy mấy tấm ảnh rất cảm động này…

Trời nắng, nhà đám không thể dựng cái lọng vì lấn lòng đường giao thông nên người anh cả cầm dù ra đứng che nắng cho hai em suốt cả buổi. Nhìn lại thấy mà thương quá, thấy xúc động quá. Thấy làm anh thật khó mà cũng thật là dễ, chỉ cần những cử chỉ nhỏ nhoi ấy thôi cũng đủ nói lên biết bao nhiêu lời…

Ông bà ta thường nói: “Không cho ruột ăn, nhưng động tới ruột thì ruột đau” là vậy đó, cái tình máu mủ ruột thịt không có gì ví được, so sánh được, nó được cảm nhận bằng những gì thiêng liêng nhất của một con người, và vì thế mà nó vô giá. Người anh không chỉ là người sinh trước em, lớn hơn em vài tuổi, mà người anh cũng còn là người thầy của em ngay từ khi còn thơ, đi học, làm bài vở, không biết gì, không hiểu gì thì cứ anh ơi, chị ơi, chỉ cho em cái này, bày cho em cái kia… Nhờ đó mà qua từng ngày lớn lên, kiến thức ta được vững vàng hơn trước, người anh, người chị có khác chi người thầy đâu? Do vậy mà trong ngày Nhà Giáo năm nay, tôi nảy ra cái ý để viết entry này như một lời biết ơn anh chị tôi ngày xưa, anh chị chúng ta ngày xưa, ít nhiều gì thì cũng đã dạy ta, ít nhiều gì thì anh chị cũng là thầy của ta là vậy.

Vậy thì hỡi ai đó, nếu có đọc qua cái entry này thì cũng xin hãy ngẫm lại mình một tí đi nhé! Hãy luôn là anh anh em em với nhau nhé! Hãy luôn nhớ đến anh chị mình với những tình cảm thiêng liêng trân trọng nhất đấy nhé! Một chữ cũng là Thầy, nửa chữ cũng là Thầy, phải thế không nhỉ?

Tháng tám 9, 2008 Đăng bởi Author | Bài viết | | 1 phản hồi

Hà Nội và nỗi nhớ…

Tôi không phải là người Hà Nội, nói đúng hơn là không được là người Hà Nội. Khi nói thế nghĩa là tôi dành những tình cảm trân trọng của mình cho Hà Nội, chẳng phải đó là vì thủ đô nên tôi trân trọng đâu, nhưng qua những cảm nhận từ sách báo, từ âm nhạc, từ văn thơ và cũng từ thực tế khi tôi ghé thăm mảnh đất đáng nhớ này cách đây mấy năm, tôi thấy quả thật Hà Nội có một chỗ đứng rất đáng trân trọng trong lòng tôi cũng như mọi người.

Vì sao thế nhỉ?
Những ai đã từng biết Hà Nội qua thơ văn thì rõ ràng rành Hà Nội hơn tôi rồi, vì biết bao sách báo khảo luận tự lâu nay đã nói về nó, nhưng hôm nay tôi muốn nói về Hà Nội qua cảm nhận âm nhạc để biết cái tuyệt vời của nó, Hà Nội đã sản sinh ra không biết bao nhiêu bài ca lắng đọng hồn người trải qua hằng mấy thế hệ, cho dù các tác giả của nó người ở quê hương, người di cư vào Nam, người tha hương nơi đất khách, cũng vẫn nhớ về Hà Nội với một niềm thương vô bờ bến. Trong entry này tôi chẳng ngại ngùng gì mà không dám nói đâu. Xa Hà Nội thấy nhớ thấy thương, phải bị chia xa Hà Nội thì lại thấy mất đi cả nửa hồn mình. Nhạc sĩ nào khi viết về Hà nội cũng đều cảm nhận như vậy cả, mà không phải chỉ Nhạc sĩ mà thôi đâu, người nghe cũng thế, cái chất Hà Nội nó len vào và ghi dấu ấn khi cả một thời biết Hà Nội qua âm nhạc.

Hôm qua vô tình nghe lại bài Giấc mơ hồi hương của Nhạc sĩ Vũ Thành, tuy đây là bài hát của một người di cư sau sự kiện 1954 chia cắt đất nước, nhưng không giấu nỗi niềm nhớ thương thực lòng của một người nghệ sĩ, chuyển thương nhớ của mình qua các nốt nhạc và giai điệu mà khi cất lên tiếng hát quả thực nghẹn cả lòng người, trong đó có những đoạn ca từ vô cùng xúc động:

Lìa xa thành đô yêu dấu,
một sớm khi heo may về
Lòng khách tha hương vương sầu thương
Nhìn “em” mờ trong mây khói,
bước đi nhưng chưa nỡ rời
Lệ sầu tràn mi, đượm men cay đắng biệt ly

Rồi đây dù lạc ngàn nơi
Ta hướng về chốn xa vời
Tìm mộng xưa lãng quên tháng ngày tàn phai
Nghẹn ngào thương nhớ “em” … Hà Nội ơi

Làm sao khi nghe những dòng nhạc như thế này mà quên được nhỉ? Cái chữ em trong dấu ngoặc kép này coi Hà Nội như một người tình, một người yêu không thể nào rời ra được, thế mà phải chia xa, đất nước chia làm hai miền, lòng người ly biệt quặn đau không dứt được…

Ta nhớ thấy em một chiều chớm thu
Dáng yêu kiều của ngày đã qua
Thướt tha bên hồ liễu thưa…
Lắng tiếng tiêu buồn của ngàn phím tơ
Thiết tha thề ước …
mối duyên hờ, đã phai mờ, trong bóng đêm mơ hồ.

Khi hát đến câu này thì quả không thể nào dằn được nữa, nhớ nhung đã làm lệ dâng đầy khóe mắt. Khi tôi nghĩ đến cái tâm tư của của một người rời Hà Nội vào Nam qua dòng nhạc tuyệt vời này thì tôi cũng lại nhớ đến những dòng nhạc bi hùng khác của một người miền Nam tập kết ra Bắc không kém phần lai láng tuyệt vời như dòng nhạc trên chút nào:

Nhớ những cơn mưa dài cuối đông,
áo chăn chưa ấm thân mình.
Và nhớ lúc bom rơi thời chiến tranh,
đất rung ngói tan gạch nát.
Em vẫn đạp xe ra phố,
anh vẫn tìm âm thanh mớị
Bài hát đôi ta là khúc quân ca,
là ước mơ xa hướng lên Ba Đình,
tràn niềm tin!

Tuy đây là một bài nhạc đỏ nhưng cái thi vị của giai điệu và lời ca vẫn cuốn hút một thời những người như tôi, tôi chỉ nói đến khía cạnh nghệ thuật thôi, vì Nhạc sĩ Hoàng Hiệp trong bom đạn ông cũng đã dùng chất đỏ của nhạc tạo nên cái men nghệ thuật không thể nào quên:

Nhớ phố thâm nghiêm rợp bóng cây,
tiếng ve ru những trưa hè.
Và nhớ những công viên vừa mới xây,
bước chân em chưa mòn lốị
Ôi nhớ Hồ Gươm xanh thắm,
nơi Tháp Rùa nghiêng soi bóng,
thành cũ Thăng Long,
hồn nước non thiêng
còn lắng đâu đây dấu xưa oai hùng.

Thật vậy, cái chất nghệ thuật trong ngôn từ âm nhạc không có biên giới, theo tôi rất khó phân biệt được vì đó là cái hồn, và không phải bài hát nào cũng có hồn cả đâu. Song khi nhớ lại những bài hát về Hà Nội bỗng dưng trong tôi trào lên một cảm xúc khó tả, cho dù là ai viết, người di cư hay người tập kết không thành vấn đề, vì trên tất cả, Hà Nội như bóng mát làm dịu lòng người, cho dù lời bài hát Hận ly hương này ca lên vẫn vô cùng ray rứt, nhưng quả thực rất tuyệt vời:

Xa quê, xa mái tranh thân yêu
xa bến xưa cô liêu, với hình bóng quê nghèo.
Đêm nay ta lặng ngắm mây trôi,
nhớ về chốn xa xôi, hận sầu dâng đầy vơi…

Cái chữ hận nơi đây chẳng phải trách một cá nhân hay một chính thể nào, mà cái hận ở đây là hận cho phận người không được bên Hà Nội, không được náu mình nơi quê xưa, không được thơ thẩn trên những con đường vắng của Hà Nội, như máu thịt mình bị mất đi, như hồn mình bị ai giằng xé và cướp mất.

Khi hát những dòng này, quả thật không chỉ riêng tôi mà người khác cũng muốn khóc thật đấy, nhớ hàng liễu bên hồ, nhớ những phố xưa rêu phong, nhớ những ngõ ngách chật hẹp, nhớ những con đường đông nghịt xe cộ… những hình ảnh ấy rất chi là bình thường nhưng khi hát lên thì thấy cả một trời yêu thương và nhung nhớ, cho dù ngày ấy, lúc ra thăm Hà Nội lần đầu tiên, tôi không thích lắm vì khi ấy khó tìm ra nơi có những nét văn hóa riêng biệt, những món ăn ngon và đặc trưng của Hà Nội như những gì mình biết qua sách báo, chợ Đồng Xuân thì chém chặt ai được cứ chém nên nó tạo cho mình những điều không vừa lòng, nhưng ngẫm nghĩ lại thì thấy hóa ra những cái đó đã tạo ra một Hà Nội trong tôi thật gần.

Thế mà thời gian gần đây, nghe đâu sự phát triển đến chóng mặt của Hà Nội đã làm cho một bộ phận nào đó trong giới trẻ sống buông thả, ăn chơi đua đòi, tự do yêu đương hôn hít nơi công cộng… làm mất đi những nét đẹp cổ kính một cách thuần khiết của Hà Nội, đã làm không ít người đau lòng khi nghe qua điều đáng buồn này. Giá như ta biết gìn giữ một tí thì Hà Nội sẽ đẹp biết bao nhiêu, hình ảnh Hà Nội trong lòng người sẽ quý giá trân trọng biết bao nhiêu…

Tôi đang mơ một ngày nào đó Hà Nội sẽ trở lại đẹp như thế, để những lời ca vẫn còn chứa chan cái hồn Hà Nội, vẫn còn nhung nhớ Hà Nội như một người tình. Phải, tôi đang mơ và tôi vẫn đang mơ…

Tháng tám 9, 2008 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | 2 phản hồi

Một tiếng kêu…

Bài này đã được in thành tờ bướm Bảo Vệ Sự Sống, cũng đã được đăng trên Blog BVSS từ năm ngoái, hiệu ứng đánh động tâm hồn người đọc rất mạnh. Nhiều thai phụ có ý định phá thai, nhưng khi đọc được bài chia sẻ này, đã khóc và giữ lại em bé của mình.

Xin các bạn BLOGGERS gần xa, nếu đồng lòng Bảo Vệ Sự Sống, có thể copy về Blog của mình, hoặc in ra chuyển cho bạn bè. Được như vậy, chính mỗi bạn cũng sẽ là một chiến sĩ Bảo Vệ Sự Sống – Chống Phá Thai hôm nay, ngay trong môi trường sống của mình…

“EM ĐỪNG GIẬN BA MÁ CỦA EM NHÉ !”

Tôi là sinh viên Y Khoa. Tôi đã được hạnh phúc thực tập ở Từ Dũ, một bệnh viện phụ sản lớn của Sài-gòn trong suốt hai mươi mốt ngày. Hai mươi mốt ngày tôi đã được hạnh phúc đến rơi lệ, đến lâng lâng cả người, đến nỗi không biết mình sẽ làm gì và đang làm gì nữa, khi được tận tay mình, với mười ngón tay nâng niu chào đón những đứa trẻ đang oe oe khóc bước ra cõi trần.

Thế nhưng tôi lại thất thểu và cứ bứt rứt mãi trong người khi gặp phải những bà mẹ nhẫn tâm trút bỏ thai nhi là chính đứa con bé bỏng vô tội của mình. Bệnh viện Từ Dũ ca chiều từ 3 đến 7 giờ thường rất ít người đi sanh nhưng lại rất nhiều người đi bỏ… “nợ đời”.

Lũ sinh viên chúng tôi giành giựt nhau để được đỡ cho những ca sanh bình thường, nhưng lại cố tình “nhường nhau”, đôi khi phải “ép nhau” phụ đỡ cho những ca “trút gánh nặng”. Và đã có một trong những ca “trút gánh nặng” như thế đã làm tôi và các bạn sinh viên của tôi sẽ không bao giờ quên được…

Đó là một bà mẹ trẻ có thai đã được 26 tuần tuổi, chị là một người rất khó chịu, hầu như không thể tiếp xúc được. Sau những can thiệp y khoa của bác sĩ, chị bắt đầu chuyển dạ và sinh ra một bé trai.

Bình thường những ca này khi vừa sinh ra là đứa bé chết ngay hoặc chỉ “ngáp ngáp chào đời” vài cái rồi cũng chết như ý mẹ nó mong muốn. Nhưng lạ thay, đứa bé này lại không chịu chết. Chị nữ hộ sinh bảo cô bạn của tôi: “Em cứ việc đặt đứa trẻ xuống nền nhà một chút, chờ nó…chết !”

Chờ mãi, chờ mãi, hơn 30 phút mà nó vẫn chưa chịu chết. Mấy đứa sinh viên chúng tôi sốt ruột: “Chị ơi, đứa bé không chết, hay tụi em làm rốn cho bé nhé ?”

Thấy sự lạ lùng cộng với sự hối thúc và sốt ruột của hai đứa tựi tôi, chị nữ hộ sinh đành bảo: “Ừ thôi, tụi em làm rốn cho nó đi”. Bạn tôi và tôi liền vội chạy đến bồng bé lên đặt vào chiếc bàn có đèn sưởi ấm và làm rốn cho bé. Bé có khuôn mặt rất tươi và đẹp lạ lùng. Tôi có cảm giác bé rất giống… Chúa Giê-su Hài Đồng !

Trong khi đó, chị nữ hộ sinh quay sang bảo với mẹ đứa bé: “Nó không chịu chết em ơi, vậy em có chịu nuôi nó không ?” Chỉ một câu trả lời cụt ngủn, vô cảm lạnh buốt: “Không !”

Suy nghĩ một lát, chị y tá bảo chúng tôi đem gửi bé lên khu Dưỡng Nhi 1, nơi chăm sóc những cháu bé sanh non hoặc bị tai biến trong lúc sanh. Nếu sau này mẹ nó vẫn không chịu nhận thì sẽ gửi nó sang một cô nhi viện nào đó.

Bồng em bé trên tay, bé rất tươi và đẹp, tôi cứ nghĩ mãi về em. Em là ai thế ? Cuộc đời em sẽ đi đâu, sẽ về đâu ? Cầu chúc em có được một mái ấm thật sự ? Em đừng giận ba má của em nhé !

Tôi nhớ cách đây mấy năm, có lần về Huế đón Tết, con chó Mực nhà tôi như muốn chào đón cô chủ nhỏ của nó bằng việc sinh tặng cô những con cún con. Mực sinh được 4 con cún. Nhưng buồn thay, tất cả 4 con cún con đều đã bị chết lưu ngay từ trong bụng Mực. Mực buồn lắm. Ba tôi lẳng lặng đem 4 cái bào thai nho nhỏ ấy đi chôn. Mực nhảy xồm lên, gầm gừ chống cự…

Mấy ngày sau, Mực không ăn, không uống, không vào nhà, mà ra nằm ngay chỗ ba đã chôn lũ cún con của Mực. Suốt ngày, Mực cứ đào đất tìm con, mệt thì Mực nằm xuống đó nghỉ, và rồi lại tiếp tục đào. Đặc biệt, khi quá kiệt sức, Mực luôn nằm vật ra ở tư thế như đang cho đàn con bú.

Tôi mang thức ăn ra cho Mực, mắt Mực sưng húp, chắc là Mực đã khóc nhiều lắm. Khóc vì Mực rất yêu con… Nhìn Mực buồn, Tôi cũng buồn lắm, buồn như lòng Mực đang buồn vậy. Tôi cảm nhận thấm thía thế nào là sự mất mát kinh khủng của Mực…

Tôi không muốn so sánh tình yêu giữa con người với nhau và tình yêu của loài vật mà tôi chỉ muốn chia sẻ cảm nhận của mình. Mực là một con vật nhưng lại có một tình mẫu tử thật tuyệt vời. Bằng tình yêu chân thật của một con chó, nó đã làm rung động gia đình tôi và tất cả những ai biết chuyện…

Còn đối với chúng ta thì sao ? Con người là hình ảnh của Thiên Chúa, mà Thiên Chúa là Tình Yêu thì con người cũng phải là Tình Yêu chứ. Tình yêu tự nó đã có một sức mạnh thiêng liêng, thì tôi nghĩ tình yêu mẫu tử sẽ còn mạnh mẽ nhiều hơn nữa.

Vậy tại sao con người ta lại từ khước, lại chối bỏ, lại nỡ giết đi chính huyết nhục của mình ?… Tình mẫu tử của con vật mà còn làm rung động được lòng người thì tại sao bao nhiêu sự sống bị giết đi, bao nhiêu tình mẫu tử bị huỷ diệt mà chúng ta lại không ra sức bảo vệ nhỉ ?

(Trích lá thư của một nữ sinh viên Y Khoa)

Tháng tám 8, 2008 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | No Comments Yet

Chân quê

Tối hôm qua trời lắc rắc mưa, tiếng lóc cóc đều đều gõ trên mái nhà trong một đêm vắng lặng của thị trấn nhỏ này nghe cũng ấm lạ, chẳng qua là mùa mưa đã bắt đầu rồi. Khác với khung cảnh náo nhiệt ở thị thành, mưa đầu mùa ở thị trấn nơi tôi sống có vẻ nhẹ nhàng và êm đềm hơn, không khí mát hơn hẳn, vì thị trấn này mới mở, vừa mang dáng dấp thị thành để mình nét niếc thoải mái, và cũng vừa mang dáng dấp thôn quê để mình căng võng sau vườn mà ngủ trưa là vậy, mưa rả rích nghe cũng hay nên chẳng thèm đi đâu chơi, ngồi nhà xem TV cũng là một cái thú.
Tôi vốn hay xem chương trình thời sự, trong nước cũng như ngoài nước, vì mình ngồi một chỗ vẽ truyện quanh năm suốt tháng mà không cập nhật cái khoản thời sự này e rằng cái tầm mắt nó đơ đi, do vậy mà tôi hay xem thời sự là vậy. Bỗng đâu một bản tin phóng sự làm tôi vừa buồn và vừa thấy phản cảm, chẳng biết có ai còn nhớ không, nhưng cái lời bình của phóng sự Giữ gìn Vệ sinh an toàn thực phẩm ở TPHCM thì tôi nhớ mãi, ai đời một nhà đài HTV9 như thế, khi đề cập đến sự nhếch nhác trong mua bán thực phẩm tại các chợ trời dọc theo các khu chế xuất, mà cụ thể là khu chế xuất Linh Trung, bình luận viên bảo rằng, sự nhếch nhác đó là do việc thôn quê hóa thành thị?! Tôi không nhớ rõ toàn văn, nhưng đại khái là như vậy, nghe qua thấy sao mà buồn thế! Hóa ra những sự lôi thôi, nhếch nhác, dơ dáy, kém an toàn là phong cách của người dân quê chúng tôi hay sao? Thế còn dân thành thị văn minh sạch sẽ lắm chắc? Tôi nghĩ sự sạch sẽ và dơ dáy thì ở đâu cũng có chứ không phân biệt thôn quê hay thành thị, chứ nhà đài nói như vậy thì những người ở quê buồn lắm, chúng ta vẫn hô hào tìm lại chốn xưa, tìm về thôn quê để đừng quên cái gốc cái gác, thế mà chê rõ ràng ra là cái văn hóa quê mùa nó không được sạch đã len vào thị thành hay sao? Các học giả ngày xưa rất bất bình khi thời thuộc địa Pháp đâu đó có dùng chữ “le nhaque” (đọc bằng lơ-nha-cờ hoặc lơ-nhà-quê cũng được) để chỉ sự ngu ngơ khờ khạo, quê mùa dốt nát của dân quê, thế mà ngày nay chúng ta lại xem sự dơ dáy trong cách ăn ở tại thành phố là do dân quê đưa về, vô hình trung chúng ta phân biệt còn hơn thực dân Pháp nữa sao? Nghe qua mà quá buồn là vậy.
Chốn Quê Nhà cho dù quê mùa cách mấy đi nữa cũng là cái gốc của con người, cần phải biết nâng niu và quý trọng thì mới xứng đáng là một con người có gốc gác chứ không phải từ dưới đất chui lên hay từ đường cống thành thị mà chui ra đâu. Tiến sĩ Trần Đại Nghĩa, Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch và cả Bác Hồ nữa… không phải cái gốc từ quê mà ra đó hay sao? Sao nhà đài lại nói nghe đau đáu như thế nhỉ? Cái chân quê trong chúng ta ai mà không có? chỉ nguyên cái từ “chân” thôi cũng đã là quá rõ, sự chân chất, mộc mạc của dân quê quý lắm chứ, sao ta không nhắc đến trong một xã hội thị thành nhiều cạm bẫy và bợ đỡ này, thế mà chưa chi đã vội bảo thôn quê hóa thị thành nên mới nhếch nhác như vậy. Xin thưa tôi cũng là dân quê đây, và biết bao người khác cũng từ quê mà vươn lên thị thành bằng chính đôi tay và trí óc, chứ không phải bằng gốc gác con cha cháu ông và sự bợ đỡ hối lộ đâu.
Mong rằng những lời bình như thế này đừng bao giờ xảy ra nữa để thị thành hay thôn quê đều biết hòa quyện vào nhau, nâng đỡ nhau mà vươn lên, vì sự tốt xấu, sạch dơ thì ở đâu cũng có, do chính chúng ta tạo ra chứ hoàn toàn không phải do “gốc gác” của chúng ta tạo ra đâu. Xin hãy nhớ kỹ điều đó để đừng làm những người chân quê như chúng tôi thêm đau lòng là vậy.

Tháng tám 7, 2008 Đăng bởi Author | Bài viết | | No Comments Yet

Cái đẹp vẫn còn đó

Dù cho ai đó đã cố tình bôi tro trát trấu, hay những kẻ rửng mỡ rung đùi trên đám nhầy nhụa của ao tù trưởng giả, thì quanh ta, cái đẹp của người phụ nữ vẫn còn đấy, cái hồn nhiên trong sáng của các em vẫn còn đấy, nó như một nét hương sắc vừa đẹp vừa thơm làm mặn cả lòng người với một niềm trân trọng. Phải chăng khi xảy ra những sự việc nhơ bẩn như diễn viên đóng vai Vàng Anh thì chúng ta càng thấy đáng trân trọng nhiều hơn, tôn vinh nhiều hơn những đóa hoa thơm khác hiện hữu quanh mình?

Nhân đọc lại bài Một Nửa của Nhà thơ Lê Nguyên Ngữ, nói về nỗi đau của hai em học sinh vì hoàn cảnh sinh nhai mà phải bỏ học, đồng thời xem lại tấm hình của hai em nữ sinh nào đó trên vnphoto.net sưu tầm được đã lâu, nhìn gương mặt rạng rỡ của hai em nữ sinh, ngẫm lại những câu thơ xúc động, tôi chợt nhớ lại rằng, thì ra cái đẹp vẫn còn đó, nó như chất keo kết dính những giá trị đạo đức và nhân cách ở đời, cho dù xã hội quanh ta đầy rẫy cám dỗ, thói hư, tật xấu, ăn chơi sa đọa bất cần đời… nhưng cái chất keo ấy vẫn vững bền để thắp sáng niềm tin quanh ta là cái đẹp vẫn còn, cái tốt vẫn còn. Hãy nghe lời khắc khoải của một nữ sinh trong ngày tựu trường không gặp lại được cô bạn năm ngoái của mình thì rõ:

Tựu trường sáng nay bạn ở đâu?
Ðể áo trắng quanh tôi bay đầy nỗi nhớ
Và tiếng cười cứ rơi như suối đổ
Xuống sân trường mùa thu!

Trên dãy bàn quen thuộc, vô tư
Tôi vẫn để cặp mình giành nơi bạn
Cái chỗ ngồi khuất xa bục giảng
Gầm bàn lén lút quà trao!

Hai chỗ ngồi năm ngoái có nhau
Ngày khai giảng mình tôi và chiếc cặp
Năm mới sân trường lá xanh ngăn ngắt
Cuối cành phượng đỏ sót vào thu

Buổi tựu trường sáng nay bạn ở đâu?
Mình thì nhỏ mà đời rộng quá
Cuộc sống bên ngoài chia bao nhiêu ngả
Mà áo cơm ngăn bạn đến đây rồi

Buổi học đầu năm không có bạn tôi
Cành phượng đỏ thu bay vào cửa
Tôi sẽ học một mình cho hai nửa
Một nửa tôi và nửa bạn ngoài đời.

Phải, đời rộng quá nên cuộc sống phải chia làm trăm ngả, nay bạn không còn được đến trường thì tôi sẽ học cho cả hai nửa. Cái ý trên của nhà thơ thật là tuyệt vời. Tôi không dùng lời lẽ văn hoa hay xa xôi đâu. Trong cái cảnh bon chen nhập nhằng trên blog và cuộc sống, ngay trong xóm blog nhỏ của ta đây vẫn không hiếm những gương sáng ấy, những hương thơm ấy, bạn MMB, bạn ĐTCT, bạn PT, bạn P371, bạn PL… nhóm NHG… vẫn tranh thủ ngoài giờ học đến với những hoàn cảnh cơ nhỡ là gì? Các cháu làm một cách tự nguyện mà có cần ai biết đến để khoe công đâu. Thế nên lắm khi ta hay nhìn đời bằng cặp mắt méo mó xét ra cũng không phải đâu. Đời vẫn còn đẹp, còn tròn và vẫn còn đáng trân trọng lắm đấy chứ.

Hóa ra sau vụ nhầy nhụa clipsex rồi đến một cô nàng nào đấy rảnh rỗi ngồi trước webcam thu hình chưởi ra rả làm xấu đi hình ảnh các em gái, thì các em vẫn tự mình vươn dậy bằng những hành động đẹp mà không cần đến báo đài hay nhà quảng cáo, vì cái đẹp vốn dĩ đã được Trời phú cho phụ nữ, nếu biết trân trọng thì sẽ như hoa nở rộ, đừng để bị vùi dập bằng những điều xấu xa kia làm hoen ố nó đi. Tôi đã biết, tôi đã thấy những công việc tuyệt vời mà các em đã làm, và tự trong tôi vẫn bừng lên một niềm tin mai đây những đóa hoa ấy sẽ được vun xới lên, được nhân lên để chứng tỏ cho mọi người biết rằng cái đẹp vẫn còn đó đấy thôi. Có mất đi đâu mà!

Tháng tám 7, 2008 Đăng bởi Author | Cảm nhận | | 1 phản hồi